Lúc 2:30 chiều, phòng huấn luyện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi xuống đất. Trán Trần Ích toát mồ hôi lạnh vì lo lắng, liên tục gọi điện cho Diệp Nhiên, nhưng câu trả lời vẫn là: \”Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau…\”
Mặc dù Lục Diễn không mấy hài lòng với Diệp Nhiên, nhưng để thể hiện thành ý, anh vẫn hủy trận đấu tập buổi chiều, hoãn lịch trình bên ngoài và kế hoạch huấn luyện, chuẩn bị từ sớm nửa tiếng, thậm chí còn bảo nhân viên chắn rào giữ con chó dưới lầu – con chó cứ thấy người lạ là sủa loạn.
Vậy mà Diệp Nhiên lại đến muộn…
Lúc này, sự im lặng của Lục Diễn với mọi người chẳng khác gì cơn bão sắp ập đến. Trước đây từng có một tân binh được đề cử từ trại huấn luyện, năng lực không tệ chỉ tội hay đi họp muộn. Lục Diễn chẳng nói gì nhiều chỉ đến một ngày bỗng đứng dậy gõ lên bàn cậu ta giọng bình thản: \”Ngày mai cậu khỏi cần đến luyện tập nữa, quay về trại huấn luyện đi.\”
Tân binh đang ngái ngủ lập tức tỉnh như sáo.
Tống Tân Tinh đến giờ vẫn còn hoảng hồn mỗi khi nhớ lại bầu không khí khi đó. Cậu chắp tay cầu khẩn: \”Làm ơn đừng mắng người này nữa, cho con đánh giải mùa hè yên ổn đi… Con thực sự rất muốn thi đấu mà…\”
Lục Diễn khoanh tay trước ngực, lông mày nhíu chặt khi kim đồng hồ nhảy đến đúng 2:30, mí mắt anh cũng giật theo một cái.
Tối qua sau khi bàn bạc xong chuyện thử việc của Diệp Nhiên, Trần Ích và vài người đồng sáng lập khác đã vây lấy anh để thuyết phục, phân tích rõ tình hình khó khăn hiện tại của chiến đội, không thể để sở thích cá nhân ảnh hưởng đến cơ hội thử việc của Diệp Nhiên. Anh vốn đã đồng ý, trong lòng cũng âm thầm hạ thấp giới hạn chịu đựng với cậu ta.
Không ngờ đối phương vẫn có thể \”phá vỡ giới hạn\” thêm một lần nữa…
Mỗi giây trôi qua, sắc mặt Lục Diễn lại lạnh thêm một phần. Anh thật sự không hiểu tại sao mình lại phải ngồi đây.
\”Trần Ích, cậu ta hẹn hai giờ chiều đúng không? Vậy tại sao đến giờ vẫn còn chưa đến?\”
Trần Ích luống cuống giải thích: \”Có thể là kẹt xe, hoặc không rành đường! Dù sao cũng là lần đầu đến mà…\”
\”Cả khu chỉ có tòa nhà chúng ta là cao nhất, bảng hiệu lớn nhất. Anh muốn nói là tài xế tìm không ra đường, hay cậu ta không biết đọc chữ?\”
Không đợi Trần Ích trả lời, anh đứng dậy thu lại bảng đánh giá trên bàn.
\”Không cần chờ nữa. Tôi thấy cậu ta không coi trọng buổi thử việc này. Đến thì cũng chỉ lãng phí thời gian của đôi bên.\”
Anh sắp xếp lại đồ đạc, lạnh lùng rời đi. Khi vừa nhìn đồng hồ chuẩn bị rời khỏi thì bất ngờ bị ai đó đụng phải.
\”Xin lỗi! Xin lỗi!\”
Là cô lễ tân. Cô vội vàng nói: \”Quản lý, người đến thử việc đang đợi dưới lầu. Cho cậu ấy lên nhé?\”
Trần Ích vội nói: \”Cho cậu ấy lên!\”
Nói xong lại liếc nhìn Lục Diễn một cái, có hơi chột dạ nhưng rồi lại mạnh miệng: \”Tôi cũng vì nghĩ cho mọi người thôi, thêm cơ hội cũng tốt mà…\”