[Đang Edit/Esports] Trở Về Đỉnh Cao – Chương 4: Diễn ca có chút định kiến về tình yêu đồng giới. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đang Edit/Esports] Trở Về Đỉnh Cao - Chương 4: Diễn ca có chút định kiến về tình yêu đồng giới.

Ánh sáng xanh thẫm phản chiếu lên khuôn mặt trắng nõn của Diệp Nhiên, ngón tay gõ \”tạch tạch\” trên quyển sổ ghi chép. Cậu nằm bò trên giường chờ tin nhắn, tâm trạng vui vẻ đến mức ngân nga một bài hát.

Căn phòng trọ không lớn, đồ đạc tối giản đến mức chỉ có giường, bàn ăn và một chiếc máy tính để bàn cũ kỹ.

Trước màn hình máy tính là một cậu nhóc với gương mặt ngoan ngoãn, đang húp mì gói sột soạt. Nước súp bắn lên mặt, cậu ta dùng tay nhỏ tùy tiện lau đi, trên khuôn mặt non nớt lại lộ ra vẻ già dặn và chín chắn.

“Vậy là cậu chưa từng gặp anh ta ngoài đời?”

Diệp Nhiên ngừng hát, miệng ngậm kẹo mút, lời nói có chút líu lưỡi: “Cậu tôi nói rằng, tình cảm giữa người với người chính là sự hấp dẫn giữa các gen. Khi cậu vừa nhìn thấy một ai đó đã cảm thấy hợp mắt, tức là gen của cậu đã chọn người ấy rồi.”

Cậu nhóc tỏ vẻ nửa hiểu nửa không, gật gật đầu rồi lại húp mạnh một ngụm mì: “Thế còn Giang Thời Chân? Bây giờ cậu không thích anh ta nữa à?”

Diệp Nhiên ngẩn người, “Giang Thời Chân à…”

Đúng lúc này, điện thoại bật thông báo: “Người mà bạn đang follow vừa chia sẻ một bài viết.”

Cậu lập tức bật dậy, nhanh tay giành lấy vị trí bình luận đầu tiên: “Sofa!”

Sau khi giành được, cậu mới để ý rằng Giang Thời Chân đã chia sẻ một bài phỏng vấn quốc tế. Cậu nhấn vào xem, chẳng hiểu được nội dung gì, chỉ nhìn thấy một tấm ảnh chụp góc nghiêng của Giang Thời Chân—vị khách mời danh dự.

Dưới ánh đèn sáng rực, anh ta cúi đầu viết gì đó, làn da trắng trẻo, đường nét tinh tế, cả người mang dáng vẻ thanh tao lạnh lùng. Ngay cả những mạch máu ẩn dưới da cũng nhạt đến mức gần như không thấy được.

Ánh đèn rọi lên khuôn mặt ấy khiến Diệp Nhiên nhớ đến mùi hương tuyết tùng vương* trên cổ tay áo của anh—lạnh lùng nhưng kiêu ngạo, hoàn toàn khác biệt so với những người xung quanh.

*tuyết tùng (Cedarwood): Là loại gỗ có mùi thơm tự nhiên, thường mang hương gỗ khô, ấm áp, hơi balsamic và có chút hương đất. \”Vương\” có thể mang nghĩa sang trọng, cao cấp, ám chỉ một loại nước hoa hoặc tinh dầu tuyết tùng đặc biệt nào đó.

Điều này khiến cậu nhớ lại lần đầu tiên gặp Giang Thời Chân.

Khi đó, cậu co ro trong một quán net cũ kỹ, húp mì gói. Người kia đứng trước mặt cậu như một vị thần, vệ sĩ xếp thành hàng dài giọng nói trầm thấp vang lên:

“Diệp Nhiên phải không? Có một trận đấu cần cậu giúp tôi đánh một ván, bất kể thắng hay thua, cậu đều nhận được thù lao của mình. Nếu có thể thì tôi cũng hy vọng cậu sẽ gia nhập đội của tôi.”

Lúc ấy Diệp Nhiên đói đến mức sắp gặm luôn cái bát. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Giang Thời Chân, thời gian như ngưng đọng, còn tô mì trong tay cũng trở nên nhạt nhẽo.

Cậu không hứng thú với tiền bạc.

Cậu chỉ hứng thú với Giang Thời Chân.

Cậu lập tức vươn \”móng vuốt nhỏ\” nắm lấy tay đối phương, chạm vào chiếc nhẫn lạnh lẽo trên ngón tay anh, ngửi thấy hương tuyết tùng* trên cổ tay áo, phấn khích đến mức hít mạnh một hơi:

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.