Vinh Nhung nghe thấy anh trai gõ cửa bên ngoài, do dự một chút nhưng không động đậy.
Bạc Hà đang liếm thanh dinh dưỡng rất vui vẻ, nghe thấy giọng của bác nó liền ngẩng mặt lên, đầu quay về phía cửa.
Vinh Nhung vỗ nhẹ lên đầu Bạc Hà: \”Ăn của con đi.\”
\”Cộc cộc ——\”
Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, \”Vinh nhung.\”
Lần này, Bạc Hà vừa mới cúi đầu xuống, còn chưa kịp ăn đã nghe thấy rõ ràng giọng bác cả. Nó nhấc đầu ra khỏi bát, chạy đến cửa ngồi xuống, ngoảnh đầu lại, đôi mắt mèo màu hổ phách nhìn chằm chằm Vinh Nhung, \”Meo ~~~ ao\”, thúc giục \”tên hốt phân\” nhanh mở cửa cho bác của nó.
Vinh Nhung: \”…\”
Con mèo này thành tinh rồi à?
\”Meo ~~~\”
Vinh Nhung vẫn không có động tĩnh, Bạc Hà sốt ruột kêu thêm một tiếng. Trong lúc một người một mèo giằng co, tiếng gõ cửa bên ngoài dừng lại.
Bên ngoài truyền đến giọng của Vinh Tranh: \”Anh để trà thanh nhiệt ở ngoài cửa, em nhớ lấy nhé.\”
Vinh Nhung vẫn không lên tiếng. Cậu nghe thấy tiếng thang máy mở, co chân lại, ôm lấy chính mình.
Bạc Hà ngẩng đầu, ngồi xổm trước cửa. Nó như đang bối rối, rõ ràng đã nghe thấy giọng bác nhưng tại sao cửa vẫn không mở, bác vẫn không bước vào?
\”Bạc Hà, lại đây.\”
Phòng khách không bật điều hòa, ngồi lâu có chút lạnh. Vinh Nhung vỗ tay, gọi \”cục sưởi di động\” đến bên mình. Nhưng \”cục sưởi mèo\” chẳng hề nhúc nhích, chỉ quay đầu một chút rồi lại nhìn về phía cửa, đôi mắt mèo màu hổ phách vẫn chăm chú dõi theo.
Vinh Nhung: \”…\”
Mèo ấm áp không gọi được, cậu đành tự mình đứng lên. Ngồi xếp bằng trên sàn quá lâu, lúc đứng dậy chân tê rần, cậu khập khiễng đi đến cửa, nhìn ra ngoài qua mắt mèo, chỉ thấy một mảng tối om.
Đèn cảm ứng cũng đã tắt, chắc anh cậu thực sự đã đi rồi.
Cậu hoàn toàn không muốn uống trà thanh nhiệt, cậu ghét uống trà thanh nhiệt. Trong lòng thầm nghĩ mình không hề muốn uống vậy mà vẫn mở cửa, Bạc Hà nhanh như chớp lao ra khỏi chân cậu. \”Bạc Hà!\”
Ly trà thanh nhiệt ở cửa bị Bạc Hà đá đổ, Vinh Nhung vội cúi xuống nhặt lên rồi lập tức đuổi theo.
Một bàn tay đưa ra, bế Bạc Hà lên.
\”Meo ~~~\” Bạc Hà nằm trong lòng Vinh Tranh, vui vẻ liếm mu bàn tay anh.
Vinh Nhung chẳng cần mèo nữa, xoay người quay vào nhà.
Vinh Tranh bế Bạc Hà đi vào theo, đóng cửa lại rồi mới thả nó xuống đất. Anh lấy dép từ tủ giày ra thay: \”Tại sao không mở cửa?\”
Vinh Nhung không đáp, cứ thế đi thẳng vào phòng, \”rầm\” một tiếng, đóng cửa lại, còn khóa luôn.
Vinh Tranh: \”…\”
Hồi quan hệ anh em căng thẳng nhất, mỗi lần anh tìm Vinh Nhung nói chuyện, chưa nói được mấy câu, Vinh Nhung đã tức giận chạy về phòng, \”rầm\” một tiếng đóng cửa. Khoảng thời gian này, Nhung Nhung trưởng thành quá mức, đến mức anh suýt quên mất rằng nhóc con này cũng rất bướng bỉnh.