Tay Vinh Tranh dính thuốc mỡ, đầu lưỡi của Vinh Nhung lập tức nếm được vị thuốc.
Cậu lập tức nhả ngón trỏ của Vinh Tranh ra, thè lưỡi, \”Phù, phì phì phì!\”
Không ăn thua, đầu lưỡi vẫn tràn ngập mùi vị thuốc mỡ.
\”Đừng nuốt.\”
Ngay khi Vinh Nhung theo phản xạ định nuốt nước bọt, Vinh Tranh đã kịp thời ngăn lại. Anh nắm tay cậu nhanh chóng kéo vào phòng tắm, rót nước vào cốc súc miệng, đưa đến bên môi cậu.
Vinh Nhung nhận lấy, súc miệng mấy lần liên tiếp, đầu lưỡi vẫn còn cảm giác mát lạnh, trong miệng đầy mùi thuốc khó tả.
Cậu thè lưỡi ra, khóe mắt hơi rơm rớm nước, hoàn toàn bị vị thuốc làm cho khổ sở.
\”Vẫn còn mùi à?\”
Vinh Nhung rưng rưng gật đầu.
Vinh Tranh bóp kem đánh răng lên bàn chải, lại rót thêm một cốc nước, \”Thử đánh răng xem.\”
Vinh Nhung lập tức nhận lấy cả nước lẫn kem đánh răng. Đánh hai lượt, cuối cùng mới tẩy sạch được vị thuốc trong miệng. Nếu đánh răng mà vẫn không có tác dụng, chắc cậu cũng muốn bỏ cuộc luôn rồi.
Vinh Tranh lấy khăn mặt trên giá, đưa cho cậu tự lau khô nước trên khóe miệng. Nhưng Vinh Nhung nhất thời quên mất chỗ môi mình có một vết phồng rộp, mạnh tay lau một cái, vết phồng vỡ ngay tại chỗ.
Vinh Tranh: \”…\”
Ban đầu, Vinh Nhung chỉ hơi rơm rớm nước mắt ở đuôi mắt, bây giờ thì nước mắt ròng ròng luôn.
Đau quá!!!
Vinh Tranh thở dài, cầm khăn lại, vắt nước lần nữa, \”Ngẩng đầu lên.\”
Vinh Nhung ngoan ngoãn ngẩng đầu.
Vinh Tranh giúp cậu lau nước mắt ở khóe mắt trước, sau đó lau sạch nước trên mặt cậu rồi treo lại khăn, kéo cậu về phòng ngủ. May mà anh đã lấy hộp thuốc từ chỗ dì Ngô, trong đó có đủ cả dung dịch sát trùng, tăm bông,…
Anh sát trùng chỗ môi bị rách rồi thoa lại một lớp thuốc mỡ.
Lần này Vinh Nhung không dám nhúc nhích nữa, lúc đau thì chỉ siết chặt lấy cánh tay anh trai.
\”Xong rồi.\”
Vinh Tranh vứt tăm bông đi, Vinh Nhung cũng buông tay. Khi nãy Vinh Tranh vắt khăn, tay áo bị xắn lên, Vinh Nhung vừa buông tay liền nhìn thấy dấu bầm trên cánh tay anh.
Cậu hơi áy náy, đưa tay xoa xoa lên vết bầm.
Vinh Tranh nhìn qua, Vinh Nhung ngẩng đầu, hỏi anh: \”Đau không?\”
Vinh Tranh nheo mắt, \”Em thử để anh bấm một cái xem?\”
Vinh Nhung: \”… Anh làm anh kiểu gì vậy? Lúc này, anh nên nói \’Không đau, em có bao nhiêu sức đâu\’ mới đúng.\”
Khi nói câu này, Vinh Nhung chợt sững lại. Cậu lờ mờ nhớ ra dường như trước đây anh trai thật sự đã nói những lời này.
Hình như là hồi cậu còn bé lắm, có lần bị trật khớp tay, bác sĩ nắn lại xương cho cậu. Khi đó anh trai ở bên cạnh nắm tay cậu, cậu đau quá, quay đầu cắn chặt vào tay anh trai.