Vinh Tranh bật đèn, căn phòng lập tức sáng lên.
Vinh Nhung hơi ngẩn ra, \”Anh?\”
Vinh Tranh hạ mí mắt, ánh mắt không trốn tránh mà nhìn thẳng vào nơi tay Vinh Nhung đang đặt, \”Khó chịu ở đây à?\”
Vinh Nhung liều luôn, ngẩng mặt lên, liếm liếm chiếc răng nanh nhỏ của mình, nhìn chằm chằm anh trai không chớp mắt, \”Ừm, sưng rồi. Anh giúp em tiêu sưng đi.\”
Vinh Tranh gật đầu, rút tay khỏi tay Vinh Nhung, vén chăn xuống giường. Vinh Nhung ngơ ra, ngốc nghếch hỏi: \”Anh, anh đi đâu vậy?\”
Ánh mắt Vinh Tranh bình tĩnh, \”Anh đi lấy đá cho em.\”
Anh ở phòng tổng thống, trong phòng có tủ lạnh. Lúc này đầu óc Vinh Nhung không đặt vào cuộc đối thoại, phản ứng chậm nửa nhịp, \”Anh lấy đá làm gì?\”
Vinh Tranh liếc xuống phần eo trở xuống của cậu, giọng hờ hững, \”Không phải bị sưng à? Anh lấy đá chườm cho em.\”
Vinh Nhung lập tức tỉnh táo.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng đến tận đỉnh đầu, cậu theo phản xạ nắm chặt chăn, ấm ức vô cùng, \”Anh ~~~\”
Vinh Tranh lạnh nhạt hỏi: \”Còn muốn anh giúp tiêu sưng không?\”
Giờ phút này Vinh Nhung nào dám gật đầu, \”Nhưng em thực sự khó chịu…\”
\”Tự giải quyết.\”
Vinh Tranh ra khỏi phòng.
Vinh Nhung nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, khóe mắt đỏ hoe. Cậu vùi mặt vào chỗ anh trai vừa nằm, sớm biết thế ở đồn cảnh sát, cậu đã… hôn sâu hơn, lâu hơn!
Cuối cùng Vinh Nhung vẫn tự mình giải quyết. Xong xuôi, cậu cầm điện thoại trên đầu giường nhắn tin cho anh trai, \”Anh, em xong rồi.\”
Ban nãy cậu thấy anh cầm theo điện thoại ra ngoài.
Vinh Tranh: \”Tiêu sưng nhanh quá nhỉ.\”
Chế giễu full cấp độ.
Vinh Nhung: \”Anh! ! !\”
Vinh Tranh không trả lời nữa, cũng không đẩy cửa vào.
Vinh Nhung rón rén xuống giường, nhẹ nhàng đẩy cửa, vừa hé ra một khe nhỏ, cậu liền ngửi thấy mùi khói thuốc nhàn nhạt, tiếp đó là tiếng ho khẽ từ phía ban công truyền đến.
Từng tiếng ho đè nén vang lên bên tai Vinh Nhung khiến tim cậu như bị xé rách. Anh trai cậu vốn không nghiện thuốc, nhưng từ sau khi cậu sống lại đến nay, cậu đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy bắt gặp anh hút thuốc. Mà mỗi lần anh hút thuốc dạo gần đây đều có liên quan đến cậu…
. . .
\”Khụ khụ khụ…\”
Họng của Vinh Tranh vốn đã khó chịu, tối qua lại hút thuốc, sáng dậy càng đau rát hơn, anh ho khan tỉnh lại.
Sợ mình ho quá to sẽ đánh thức Vinh Nhung, Vinh Tranh ngồi dậy, liếc thấy giường bên cạnh trống không, anh khựng lại một chút. Cúi đầu nhìn xuống dép bên giường, chỉ có một đôi. Vinh Tranh xỏ dép xuống giường, đẩy cửa phòng tắm, không thấy Vinh Nhung. Càng không cần nói đến thư phòng hay phòng gym, đẩy cửa ra xem quả nhiên cậu đều không có trong đó.