Vinh Nhung hoàn toàn sững sờ.
\”Anh?\”
\”Ừm. Có người… khụ khụ khụ khụ…\”
Vừa mới chạy bộ xong, cộng thêm lúc nãy khiến Vinh Tranh vừa \”ừm\” một tiếng còn chưa nói hết câu đã bắt đầu ho dữ dội.
Anh ho đến mức giọng khàn đặc, Vinh Nhung nghe cũng biết dây thanh quản của anh trai mình đã tổn thương.
Vinh Nhung đau lòng không chịu nổi, cậu đặt tay lên vai anh trai, nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay anh: \”Anh, anh đừng nói nữa. Đừng nói gì cả, mình bình tĩnh lại trước đã, được không?\”
Anh gỡ bàn tay đặt trên vai mình xuống nắm chặt trong tay, kìm nén cảm giác ngứa rát trong cổ họng, nghiêm túc hỏi: \”Có người theo dõi em sao?\”
\”Ừm, vừa nãy trước khi anh xuất hiện, em ngửi thấy trong không khí có mùi xạ hương và hoắc hương rất quen thuộc, chính là mùi nước hoa mà Evan hay dùng. Có lẽ lúc nãy em quá căng thẳng nên mới không nhận ra mùi hương này đã nhạt đi. Thế nên khi anh kéo em, em tưởng anh là…\”
\”Evan? Đồng nghiệp của em?\”
Vinh Nhung mím môi, \”Ừm\” một tiếng rồi hỏi: \”Anh, lúc anh chạy tới có thấy ai khác không?\”
Bây giờ cậu không còn ngửi thấy mùi nước hoa trong không khí nữa nên không thể xác định liệu Evan vẫn đang ẩn nấp gần đây nhưng giữ khoảng cách đủ xa để mùi hương không còn rõ ràng hay là hắn đã thấy anh trai xuất hiện nên bỏ cuộc và rời đi.
\”Không… khụ khụ khụ khụ khụ. Không thấy.\”
Vinh Tranh không kìm được cơn ho, lại tiếp tục ho dữ dội.
Vinh Nhung không cho phép anh trai nói thêm: \”Anh đừng nói nữa. Anh đã đặt khách sạn chưa? Em đưa anh về trước.\”
\”Em… báo… báo cảnh sát đi.\”
\”Nhưng em chỉ ngửi thấy mùi hương thôi… không có bằng chứng gì khác. Nếu cảnh sát đến chẳng lẽ em nói với họ: \’Chú cảnh sát, cháu ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, cảm thấy bạn cháu muốn hại cháu, phiền các chú điều tra giúp ạ\’ sao?\”
\”Báo… khụ khụ khụ khụ…\”
Giọng Vinh Tranh khản đặc, nhưng anh kiên quyết: \”Báo cảnh sát.\”
Vinh Nhung hết cách, sợ anh trai ho mãi đến mức tổn thương phổi, vội nói: \”Được, được, được! Em gọi ngay đây, anh đừng nói gì nữa\”
Vinh Tranh \”ừm\” một tiếng, không nói thêm, chỉ có những cơn ho thỉnh thoảng vẫn bật ra từ cổ họng.
Vinh Nhung vừa gọi cảnh sát báo mình nghi ngờ bị đồng nghiệp theo dõi, vừa thấp thỏm nghe tiếng ho của anh trai, phân tâm trả lời những câu hỏi từ nhân viên tiếp nhận cuộc gọi.
Cảnh sát Paris đến hiện trường rất nhanh.
Chỉ khoảng mười phút sau, họ đã lái xe cảnh sát có còi hú đến nơi. Hai cảnh sát mặc đồng phục bước xuống xe.
Hai người cảnh sát lập biên bản cho Vinh Nhung.
Vinh Tranh bật đèn pin điện thoại, men theo con đường mà Vinh Nhung vừa chạy qua tìm thấy chiếc áo lông vũ của cậu vẫn nằm trên mặt đất, phủi sạch bụi bẩn rồi giúp cậu mặc lại.