Điện thoại di động trong túi vang lên rất lâu
Một lúc sau, nắm tay của Vinh Tranh chậm rãi rời khỏi cánh cửa tủ quần áo.
Anh lấy điện thoại ra khỏi túi.
Là cuộc gọi từ mẹ Ứng Lam.
Vinh Tranh nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu rồi nhấn nhận cuộc gọi.
\”Mẹ.\”
Giọng Vinh Tranh bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
\”Tiểu Tranh, sao mẹ gọi mãi mà con không nghe máy?\”
Vinh Tranh bịa một lý do: \”Xin lỗi mẹ. Con đang dọn đồ trong phòng của Nhung Nhung, điện thoại để trên xe nên không nghe thấy.\”
Nghe Vinh Tranh nói vẫn còn ở nhà, ánh mắt Ứng Lam thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Bà cứ nghĩ con trai lớn đi lâu như vậy chắc đã trên đường trở lại bệnh viện hoặc có thể đã về đến nơi.
Nhưng giờ này thường hay tắc đường.
Ứng Lam không nghĩ nhiều nữa.
\”Vậy con đã thu dọn xong đồ chưa? Nhung Nhung tỉnh rồi. Tỉnh dậy liền hỏi ba mẹ con đang ở đâu…\”
Qua điện thoại, Vinh Tranh có thể rõ ràng cảm nhận được sự vui mừng của mẹ khi con trai út tỉnh lại, xen lẫn chút ghen tị và bất lực khi cậu nhóc vừa tỉnh đã đòi tìm anh trai.
…
Nhung Nhung tỉnh rồi sao?
Đầu ngón tay cầm điện thoại của Vinh Tranh khẽ siết chặt.
Anh thuận theo lời nói dối vừa rồi, tiếp tục: \”Con vừa lên xe, con sẽ lái xe qua ngay bây giờ.\”
Giọng Ứng Lam trở nên vui vẻ: \”Được, con mau tới đây nhé. Nhung Nhung nghe mẹ gọi điện cho con giờ đang nhìn mẹ chằm chằm đây. Nhưng trên đường nhớ cẩn thận, đừng chạy xe nhanh quá.\”
Vừa trải qua chuyện con trai út bị thương nặng với Ứng Lam chẳng có gì quan trọng hơn sự an toàn của hai đứa trẻ.
\”Vâng.\”
Cúp điện thoại, Vinh Tranh mở tủ quần áo.
Ở bệnh viện cần mặc đồ bệnh nhân nên quần áo của Vinh Nhung tạm thời không dùng đến.
Vinh Tranh lấy vài bộ đồ lót từ ngăn kéo rồi vào phòng tắm của Nhung Nhung lấy đồ vệ sinh cá nhân.
Anh tìm một chiếc túi du lịch trong phòng Nhung Nhung, bỏ đồ lót và dụng cụ vệ sinh vào.
Vinh Tranh lái xe trở về bệnh viện.
Cầm chiếc túi du lịch trên tay, anh đứng trong hành lang, ánh sáng từ phòng bệnh hắt ra.
Tiếng trò chuyện của ba mẹ loáng thoáng vọng ra từ phòng.
Ánh mắt Vinh Tranh hơi trầm xuống.
Anh đổi túi từ tay phải sang tay trái, giơ tay đẩy cửa phòng bệnh.
. . .
Trong phòng, Ứng Lam ngồi bên giường bệnh, cầm ống hút đút nước cho Vinh Nhung.