Nghe thấy tiếng còi cảnh sát, phản ứng đầu tiên của Giản Dật là cảm thấy an toàn.
Cuối cùng hắn cũng không cần phải chạy trốn nữa.
Quả nhiên cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường vụ án và lập tức khống chế kẻ gây án.
Đám đông hoảng loạn cuối cùng cũng ngừng chạy tán loạn.
Giản Dật chống hai tay lên đầu gối, cố gắng hít thở gấp gáp.
Chờ đã, Vinh Nhung!
Vinh Nhung đâu rồi?
Hắn căng thẳng nhìn khắp quảng trường.
Người trên quảng trường quá đông, Giản Dật đành chặn một người qua đường, “Xin chào, cho hỏi, anh có thấy, vừa nãy có một cậu thiếu niên tầm tuổi tôi trên tay còn ôm một cô bé không? Cậu ấy…”
“Xin lỗi, tôi không thấy.”
Người qua đường đó vội vàng chạy đi xem cảnh sát bắt giữ kẻ gây án.
Giản Dật lại kéo một người khác, “Xin chào…”
Chưa nói hết câu, hắn đã nghe thấy tiếng khóc của một cô bé.
Tim Giản Dật thót lên.
Có thể nào, có thể nào đó là cô bé hắn vừa cứu không?
Nếu thật sự là cô bé đó, thì chứng tỏ hắn và Vinh Nhung ở không xa nhau!
“Xin lỗi, không có gì nữa.”
Giản Dật lập tức buông người qua đường ra.
Hắn lần theo tiếng khóc, chạy về phía đó.
…
Điều đầu tiên Giản Dật chú ý đến là cô bé đang được một người đàn ông cao lớn bế trên tay.
Hắn nhận ra chiếc váy công chúa Bạch Tuyết mà cô bé mặc.
Cô bé vẫn đang khóc.
Nhưng tiếng khóc đã nhỏ hơn nhiều, có lẽ là khóc mệt rồi.
Là người nhà của cô bé đã tìm thấy bé sao?
Giản Dật bước về phía người đàn ông xa lạ đang bế cô bé.
Hắn phải xác nhận xem người đó có phải là người nhà thật sự của cô bé không.
Đột nhiên, Giản Dật dừng bước.
Hắn kinh ngạc nhìn thấy một thiếu niên mặc áo thun giống hệt áo của Vinh Nhung đang nằm trong lòng một người đàn ông, quay lưng về phía hắn.
Hình Pikachu màu vàng trên lưng áo đã bị nhuộm đỏ bởi máu, gần như không thể nhận ra màu vàng ban đầu.
Một chiếc khăn tay đang được bịt lên vết thương của thiếu niên.
Máu tươi không ngừng trào ra, nhuộm đỏ chiếc khăn tay trong chớp mắt rồi rỉ qua kẽ tay người giữ khăn.
Giản Dật bất giác rùng mình.
Dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó.
Ánh mắt hắn từ từ di chuyển lên.
Ngay khoảnh khắc nhận ra Vinh Tranh, mặt Giản Dật lập tức tái nhợt.