Update note của tác giả ở chương trước ở cuối chương này, chương này không có note
————————————–
Bàn tay của Vinh Tranh bị nắm lấy.
Anh cúi đầu, mắt đầy vẻ hỏi han, \”Có chuyện gì vậy?\”
Vinh Nhung thả tay anh ra, mỉm cười, \”Không có gì. Chỉ là cảm thấy tay của anh ấm quá.\”
\”Do mặt em lạnh quá thôi.\”
Vinh Tranh giơ tay lên, dùng ngón tay khẽ gạt đi giọt nước trên trán Vinh Nhung.
Ánh mắt anh nhìn về phía hai người đứng cạnh Vinh Nhung, Quý Nguyên và Viên Thời Hàm, \”Hai người này là bạn em à?\”
Vinh Nhung lắc đầu, \”Không phải.\”
Vinh Tranh đoán họ chỉ là người quen.
Vừa rồi, anh từ trên xe thấy hai người này nói chuyện với Vinh Nhung.
Nhưng nếu Vinh Nhung đã nói là không quen thì hoặc là thực sự không thân, hoặc là quan hệ không tốt lắm.
Vì Vinh Nhung nói vậy nên Vinh Tranh cũng không hỏi thêm.
Anh rút ánh mắt về, đưa ô cho Vinh Nhung rồi nhận lấy vali từ tay cậu, \”Đi thôi, ba mẹ đang đợi em ở nhà.\”
Trời mưa hơi lớn.
Vinh Tranh để hành lý vào cốp sau, Vinh Nhung đứng bên che ô cho anh, \”Em đã nói với mẹ là hôm nay để tài xế đón em cũng được mà.\”
Vinh Tranh đóng cốp, \”Anh vừa có việc gần đây, giải quyết xong nên tiện đường đón em.\”
Anh quay lại, choàng vai Vinh Nhung, \”Đi thôi.\”
Thấy chiếc ô nghiêng về phía mình nhiều hơn, Vinh Tranh khẽ giật mình.
Anh không lộ vẻ gì, lặng lẽ nghiêng ô sang phía Vinh Nhung.
Anh đưa Vinh Nhung vào ghế phụ rồi mới tự che ô vòng sang ghế lái, lên xe.
…
\”Cái tên đó đúng là khó chịu phải không? Cậu đã giúp cậu ta bao nhiêu lần mà chưa một lần cảm ơn. Lúc nào cũng lạnh như tiền, cứ như cậu nợ cậu ta một ngân hàng vậy. Tôi bắt đầu nghĩ cậu ta đó có vấn đề về thần kinh cảm xúc rồi.\”
Viên Thời Hàm lẩm bẩm, \”Nhưng nhìn hắn nói chuyện với anh trai thì cũng bình thường. Con người có thể nhiều mặt như vậy sao?\”
Quý Nguyên: \”… Con người vốn là như vậy mà. Chúng ta đâu có thân với cậu ta, cậu còn mong người ta nhiệt tình với mình sao? Đi thôi. Cậu quên rồi à, hôm qua cậu còn trêu cậu ta là nhà quê. Vừa nãy còn nhắc tới xe Bentley bản kéo dài, cuối cùng thì xem đi, anh trai cậu ta lái hẳn Bugatti Veyron đến. Vả mặt?\”
Viên Thời Hàm xấu hổ tức giận, \”Quý Nguyên, rốt cuộc ai là bạn cậu vậy?\”
Quý Nguyên nhẹ nhàng, \”Thời Hàm, tôi biết cậu đang bất bình thay tôi. Vì cậu cảm thấy tôi đã giúp cậu ta nhiều lần, mà cậu ta lại không có chút cảm kích nào, đúng không? Nhưng… nói thế nào nhỉ… Nếu là người khác, sau lần đầu giúp mà không nhận được một lời cảm ơn, tôi có lẽ đã không giúp lần thứ hai.\”