Vinh Tranh không phải lần đầu tiên bị người khác hiểu lầm xu hướng tính dục.
Ngay cả Hạng Thiên và Tử Siêu cũng từng đùa hỏi anh rằng, liệu anh có phải không hứng thú với người khác giới, nếu không thì vì sao bao nhiêu năm rồi vẫn chưa thấy anh hẹn hò với cô gái nào, cũng chẳng thấy anh thích ai cả.
Trong thời gian đi học, đã từng có người cùng giới thử thổ lộ tình cảm với Vinh Tranh, thậm chí sau khi trở thành tổng giám đốc của Tập đoàn Vinh thị, cũng không thiếu người cùng giới ngỏ lời làm quen.
Tất nhiên, tất cả đều bị Vinh Tranh từ chối.
Anh rất rõ ràng rằng, anh không hề có bất kỳ hứng thú với người cùng giới.
Chỉ là cho đến hiện tại anh cũng chưa gặp được người khác giới khiến anh rung động mà thôi.
Việc bị hiểu lầm về xu hướng tính dục không có gì quá quan trọng, Vinh Tranh thường cũng không cố giải thích rõ ràng.
Chỉ có điều hiểu lầm của Tô Nhiên lần này quá hoang đường.
Vinh Tranh phải mở miệng giải thích, \”Không phải. Đó là em trai tôi.\”
Tô Nhiên sửng sốt một chút.
Nhận ra sự hiểu lầm của mình thật vô lý và hài hước, Tô Nhiên cười và xin lỗi liên tục, \”Cậu xem tôi này. Xin lỗi, xin lỗi.\”
Vinh Tranh: \”Không sao.\”
Tô Nhiên cảm thán: \”Hóa ra quan hệ giữa cậu và em trai lại tốt như vậy. Tôi nhớ hai anh em cách nhau khá nhiều tuổi đúng không?\”
Sở dĩ cô dùng chữ \”cũng\” vì nhà Tô Nhiên cũng có một cô em gái nhỏ hơn cô rất nhiều.
Vinh Tranh nâng chén trà đại mạch trên bàn, uống một ngụm, \”Ừ\” một tiếng, \”Nhỏ hơn tôi chín tuổi.\”
Tô Nhiên lộ vẻ ngạc nhiên: \”Cũng gần giống như tôi và em gái tôi. Cậu làm sao mà có thể cách nhau chín tuổi vẫn có thể thân thiết vậy? Cậu không biết đâu, nhà tôi cũng có một cô em gái. Hồi nhỏ thì tốt, cứ như cái đuôi bám theo tôi suốt, tôi đi đâu nó cũng theo. Tôi bảo nó đi về phía đông nó chẳng bao giờ đi về phía tây, nghe lời vô cùng. Khi tôi đi du học, nó khóc lóc thảm thiết ôm chặt tôi không cho tôi đi. Bây giờ thì khác rồi. Dù tôi có gọi video cho nó, thường thì hoặc là lâu lắm mới phản hồi, hoặc là khi gọi điện nó tỏ ra cực kỳ thiếu kiên nhẫn, nói chưa được mấy câu đã tắt máy. Lúc ngọt ngào nhất chỉ là khi nó cần tiền sinh hoạt thôi. Nhưng dù sao thì, em gái tôi vẫn rất đáng yêu.
Sau khi tôi về nước, có lúc bị không thích nghi với thời tiết, nó cũng chẳng ra ngoài chơi nhiều nữa mà hay ở nhà cùng tôi. Dạo này sức khỏe tôi khá hơn rồi, chuẩn bị bắt đầu nộp đơn xin việc khắp nơi. Nó đi chơi với bạn bè còn đi đến chùa xin bùa sức khỏe cho tôi. Cô nhóc không biết học ở đâu thậm chí còn xin cả bùa cầu duyên cho tôi nữa.\”
Nói đến đây, Tô Nhiên lắc đầu bất lực, \”Chắc là sợ tôi không ai thèm lấy.\”
\”Em gái cậu rất quan tâm đến cậu.\”
\”Ừ. Nó thực sự rất quan tâm tôi. Vì vậy tôi luôn nghĩ may mắn là ba mẹ tôi đã sinh thêm một đứa em gái cho tôi. Nếu không lớn lên một mình chắc cũng hơi cô đơn.\”