…
Có câu nói, khi người ta gặp xui xẻo, uống nước lạnh cũng bị mắc kẹt giữa răng.
Vinh Nhung thì không bị nước lạnh mắc kẹt giữa răng.
Tuy nhiên, ngay ngày hôm sau khi cậu bị trật chân, cậu nhận được một email từ VERSA chính thức.
Đó là thông báo rằng cậu đã qua vòng sơ tuyển đăng ký tham gia chương trình chiêu mộ nhà pha chế hương liệu do VERSA tổ chức, kèm theo thông tin về thời gian và địa điểm của vòng sơ khảo.
Ở kiếp trước, Vinh Nhung cũng nhận được một email như vậy.
Nội dung hoàn toàn giống hệt, thời gian và địa điểm không có bất kỳ thay đổi nào.
Điều quan trọng là, ở kiếp trước cậu không bị thương ở chân, còn địa điểm sơ khảo của VERSA không nằm ở Phù Thành, mà ở thành phố Trường Minh, cách Phù Thành một khoảng nhỏ.
Điều này có thể gây khó khăn trong việc di chuyển.
Không sao cả.
Thời gian sơ khảo là bốn ngày sau.
Sau bốn ngày, chân của cậu chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Ít nhất, Vinh Nhung nghĩ vậy.
Ai mà biết, đúng hai ngày trước khi cuộc thi diễn ra, để ngăn chặn việc nhảy vào bồn tắm để giải tỏa bản thân của Bạc Hà, Vinh Nhung đã ôm cậu nhóc ra khỏi bồn tắm thì chân dưới lại trượt…
Đừng hỏi, hỏi là chỉ biết rằng mông của cậu suýt nữa gãy làm đôi, chân cũng đau đến không chịu nổi.
Còn về con mèo…
Nó đã nhẹ nhàng nhảy ra khỏi tay cậu ngay trước khi cậu ngã.
Đứng ở cửa nhà vệ sinh, nghiêng đầu, \”Meo?\”
Như thể đang thắc mắc tại sao tên hốt phân của nó không đi theo.
Hiệu quả chế nhạo đạt đến mức tối đa.
Nếu Vinh Nhung có thể đứng dậy một lúc, chắc chắn sẽ tóm lấy nhóc con mà đánh cho một trận.
…
Vinh Tranh tan ca về nhà, lên lầu thay đồ, chuẩn bị xuống ăn cơm.
Ra khỏi phòng, anh nhìn thấy Vinh Nhung chống lưng đi từng bước một về phía cầu thang.
Hành động chậm chạp, cho dù là ba anh đã đến tuổi tám mươi cũng không thể chậm hơn.
Nhóc Bạc Hà đi ở phía trước, thỉnh thoảng dừng lại nghiêng đầu chờ đợi người cha già ở phía sau.
Vinh Tranh dựa vào cửa, giơ tay nhìn đồng hồ.
Đã năm phút trôi qua mà em trai anh vẫn chưa đi hết hành lang nhà anh.
Bạc Hà đã nằm trên đất ngáp dài.
\”Lưng của em bị sao vậy?\”
Vinh Nhung quay đầu lại, giọng nói ảm đạm, \”Anh hai, em gửi Bạc Hà cho anh nhé.\”
Nghe thấy tên của mình, Bạc Hà đã nhắm mắt hẹp lại khó khăn mở mắt, \”Meo?\”
Vinh Nhung nhìn chằm chằm vào nó, đe dọa: \”Đừng có meo nữa! Nếu còn meo thì sẽ gửi con cho bác lớn!\”