[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 45 (1): Vinh Nhung đặt tay lên ngực Vinh Tranh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 45 (1): Vinh Nhung đặt tay lên ngực Vinh Tranh

Vinh Tranh bị cảm phần nhiều ảnh hưởng đến khứu giác.

Tuy nhiên, anh vẫn có thể ngửi ra rằng mùi hương mà Vinh Nhung đang mang trên người rất đặc biệt.

Nó không có sự mạnh mẽ và sắc sảo, cảm giác hiện diện cũng không quá rõ ràng, nếu không thì anh đã phát hiện ra ngay từ đầu chứ không phải đợi đến khi Vinh Nhung tiến lại gần mới ngửi thấy.

Mùi hương này rất đặc biệt, từ đầu đến cuối đều rất thanh khiết và dễ chịu.

Nó không phải là loại hương sắc hoa nở rộ khắp nơi, mà giống như những bông hoa diên vĩ màu lam nhẹ nhàng, lặng lẽ nở rộ trong mưa rồi khẽ lay động trong cơn gió nhẹ sau mưa, mỗi bông hoa đều mang theo một mùi hương ẩm ướt và đượm hương.

Thanh thoát mà lại rất ẩm mượt.

Vinh Tranh bỏ tay ra khỏi cổ Vinh Nhung, thả người ra.

\”Rất thơm, cũng rất dễ nhận diện. Đây là một mùi hương khiến người ta nhớ đến. Anh rất thích.\”

Vinh Tranh chưa bao giờ nghi ngờ tài năng điều hương của Vinh Nhung.

Anh có linh cảm rằng đây là một loại hương sẽ khiến người ta phải kinh ngạc.

Đối với một loại hương, được yêu thích và công nhận dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng được nhận ra ngay lập tức, được ghi nhớ và lưu lại trong tâm trí mới là thứ tạo nên sức sống mãnh liệt, bền bỉ.

Dẫu sao thì bây giờ mỗi ngày có quá nhiều loại hương được tung ra thị trường.

Một loại nước hoa có thể thu hút người tiêu dùng ngay từ đầu và duy trì sự thu hút lâu dài sẽ có lợi thế cạnh tranh hơn hẳn.

Đối với Vinh Nhung, người đang khao khát trở thành một nhà điều hương xuất sắc, không có lời khen nào cao hơn lời nhận xét của Vinh Tranh.

Vinh Nhung rạng rỡ nói: \”Em cũng rất thích. Dầu diên vĩ mà anh Khỉ đưa cho thật sự quá tốt, ba mẫu thử phối ra đều rất xuất sắc.\”

\”Em dạo này cứ ở lì trong phòng thí nghiệm là để bận điều chế loại nước hoa này à?\”

\”Ừ. Hầu hết công thức đã được xác định, mẫu thử cũng đã ra rồi. Chỉ còn một vài chi tiết, chỉnh sửa thêm một chút các phân tử hương là xong.\”

Chỉ cần nhắc đến điều hương, Vinh Nhung không thể ngừng lại, đôi mắt ánh lên sự nhiệt huyết, lấp lánh ánh sáng.

Vinh Tranh nói: \”Nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi, không thì, khụ khụ khụ…\”

Vì nói chuyện quá lâu, cổ họng của Vinh Tranh bắt đầu ngứa ngáy trở lại.

Vinh Nhung ấn Vinh Tranh về giường, \”Em thấy người cần nghỉ ngơi là anh. Anh đừng nói gì nữa, nghỉ ngơi đi.\”

Nói xong, cậu lấy khăn trên tay Vinh Tranh đắp lên trán anh.

Vinh Tranh: \”…\”

Đến giờ ăn trưa.

Dì Ngô lên lầu nhắc hai anh em xuống ăn cơm.

Vinh Tranh còn trẻ, sức đề kháng tốt.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.