\”Lão đại, làm sao vậy?\” Lăng Cảnh hút điếu thuốc từ trên xe bước xuống.
Ngao Mộ Thiên nhìn Lăng Cảnh, duỗi tay đoạt thuốc trong miệng hắn, \”Đừng hút.\”
\”A a a!\” Lăng Cảnh ai oán ngồi xổm người xuống, tìm thuốc bị Ngao Mộ Thiên ném xuống đất, \”Lão đại, hiện tại thuốc hút rất hiếm a ~~\” Vừa nói vừa cẩn thận nhặt lên, lau lau điếu thuốc, đáng tiếc lau không sạch, đành phải ném trở về, đáng thương nhìn Ngao Mộ Thiên, \”Lão đại, không thể \’quan không đốt lửa cũng không cho dân chúng đốt đèn\’ a ~~\” Đồng thời xác định, lần sau lúc hút thuốc tuyệt đối phải cách lão đại 3m, nam nhân chưa thỏa mãn dục vọng là không thể nói lý.
Liếc Lăng Cảnh, Ngao Mộ Thiên hai tay đút túi quần, \”Nhiệm vụ ra sao?\”
\”Chưa biết.\” Lăng Cảnh lắc đầu, \”Trâu Trưng còn chưa có trở lại.\” Trâu Trưng là dị năng giả bọn họ mới thu vào đoàn, tốc độ dị năng giả cấp 2, tại thời điểm phổ biến dị năng giả cấp 1 có chút hạc giữa bầy gà, bất quá con người rất không tệ, ít nhất không có bởi vì chính mình là dị năng giả cấp 2 mà xem thường những người khác.
Lần này nhận nhiệm vụ tiêu diệt rắn 2 đầu biến dị xuất hiện ở trên đường từ T thị đến B thị, nghe nói bởi vì rắn kia xuất hiện, làm cho nhiều người chết thảm, kẻ đi vào không một ai may mắn thoát khỏi, cho nên, Ngao Mộ Thiên vừa nhìn thấy nhiệm vụ này thì liền nhận, một là vì ban thưởng cao, thứ hai là vạn nhất Tiểu Nhiên từ con đường này qua thì sao? Cho nên hắn đánh cuộc.
Đã 15 ngày, Tiểu Nhiên còn chưa có một chút tin tức, điều này làm cho hắn mất ngủ càng nghiêm trọng, dù cho ngẫu nhiên ngủ cũng là từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh, luôn mơ tới Tiểu Nhiên biến thành tang thi, toàn thân hư thối, con mắt đỏ không tiếng động chỉ trích, vì sao không đi cứu tôi…
Mỗi khi hắn nghĩ buông tha hết thảy đi tìm Tiểu Nhiên, bỏ qua hậu quả lời thề kia, hắn thầm nghĩ thấy Tiểu Nhiên an toàn đứng ở trước mặt hắn, mà không phải như trong mộng trơ mắt nhìn không có ai giúp Tiểu Nhiên, cuối cùng em ấy chỉ có thể cô độc chờ chết, biến thành tang thi…
Nhưng, hắn hiện tại không biết nên đi đâu tìm…
\”… Lão đại?\” Lăng Cảnh thấy Ngao Mộ Thiên lại lâm vào thế giới của mình, bất đắc dĩ nhắc nhở, gần đây bệnh thất thần của lão đại càng nghiêm trọng, bất quá, vạn hạnh chính là thời điểm đối địch coi như bình thường.
\”A?\” Ngao Mộ Thiên phục hồi tinh thần lại, \”Trâu Trưng trở về chưa?\”
Lăng Cảnh rất là bất đắc dĩ, \”Không có… A! Hắn đã trở lại.\”
Đang nói chuyện, bóng dáng màu đen nhanh chóng tới gần bọn họ, cuối cùng lúc sắp lướt qua thì vững vàng đứng trước mắt Ngao Mộ Thiên.
Đó là Trâu Trưng, tiểu tử mày rậm anh tuấn, ước chừng 25 tuổi, nghe nói đã từng học đại học, được lão Hàn giúp đỡ qua, cho nên khi hắn trông thấy Hỏa Diễm đoàn phụ trách nhận người là lão Hàn, lập tức buông tha điều kiện hậu đãi của đội khác, trước mắt là đội trưởng đội 2.
Hỏa Diễm đoàn cùng với đoàn săn bắn khác bất đồng ở chỗ, bọn họ cũng nhận người thường có năng lực, đặc biệt có học qua kỹ xảo đánh nhau.