Vốn định tìm chiếc xe, Dịch Nhiên phát hiện nguyện vọng tốt đẹp chính là sự thật tàn khốc, phàm là xe có thể dùng đều bị khu an toàn khu trưng thu, lưu ở bên ngoài là xe rách nát hoặc thiếu linh kiện.
Bởi vì con đường này là khu an toàn ra ngoài sưu tầm vật tư, cho nên tang thi cũng không nhiều.
Dịch Nhiên lách mình tránh thoát một cái tang thi, lại một cước đá bay một tang thi khác, đao trên tay cũng không ngừng nghỉ, dùng sức, đầu tang thi lăn xuống, lại vẽ một đường, một tang thi cũng đầu thân khác biệt.
Móc ra tinh thạch trong đầu tang thi, cất vào trong ba lô, tận thế bộc phát đã 15 ngày, tang thi tiến hóa cũng càng ngày càng nhiều, hiện tại gặp 10 tang thi thì có 5 tang thi đều tiến hóa, bất quá đối với Dịch Nhiên đã là dị năng giả cấp 3 mà nói, không thành vấn đề.
Bởi vì Dịch Nhiên lúc trước thật sự tìm không thấy cơ hội thần không biết quỷ không hay đem Hummer nhét vào không gian, cho nên khi rời đi N thị cũng không có mang theo, mà là đưa cho Dương Minh, cho nên hiện tại Dịch Nhiên hết sức tưởng niệm chiếc xe kia, đang lúc cậu quấn quýt muốn đem xe thể thao trong không gian ra, một thanh âm tận lực đè thấp gọi cậu, \”Dịch ca.\”
Là Vu Đồng, Dịch Nhiên nhìn thiếu niên trốn trong bụi cỏ chật vật không chịu nổi, đi tới, \”Làm sao vậy?\”
Vu Đồng cảnh giác nhìn chung quanh một chút, sau đó cho Dịch Nhiên 1 cái thủ thế.
Một đường đi theo Vu Đồng, chưa tới bao lâu, đã đến trước một sơn động, sơn động rất bí mật, cái động khẩu là lùm cây lộn xộn, Vu Đồng đẩy ra lùm cây, đi vào, Dịch Nhiên vội vàng đuổi theo.
Bên trong không gian không lớn, nhưng có 9 người, thoạt nhìn phá lệ chen chúc.
Liễu Hy, Phỉ Phỉ, Lý Kiến Lạc, Lưu Huy và một người lính khác, mặt khác còn có Cố giáo sư và Cố Vi, Phùng giáo sư và con gái Tiểu Nhạc, những người còn lại không có bóng dáng.
Dịch Nhiên nhướn mi hỏi, cậu mặc dù biết khu an toàn bắt những người này đi, nhưng cụ thể trải qua không biết.
Liễu Hy và Phỉ Phỉ đều bị thương, nằm trên mặt đất dưỡng thương, khi Liễu Hy thấy Dịch Nhiên, trong mắt hiện lên một tia sáng.
Vu Đồng tuy rất muốn biểu đạt bội phục đối với Dịch ca nhà hắn tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng hiện tại không phải lúc ôn chuyện, vì vậy đơn giản kể lại chuyện của bọn học sau khi Dịch Nhiên rớt xuống nước.
Bởi vì bầy tang thi cá chen chúc tới, cho nên tất cả mọi người cho rằng Dịch Nhiên sống không được, vì vậy chịu đựng đau thương lên bờ.
Vừa đến bờ, Người Gầy đem thức ăn trong không gian lấy ra hết, sau đó bị Mập Mạp mang đi.
\”Hửm?\” Nói như vậy, Dịch Nhiên cũng nghĩ tới, lúc trên thuyền, Mập Mạp và Người Gầy thần sắc rất không đúng.
\”Người Gầy nhiễm bệnh độc.\” Phỉ Phỉ nhìn bùn đất trùng điệp trong sơn động, trong mắt mang theo bi ai, có lẽ có một ngày bọn họ cũng có thể như vậy, bởi vì 1 vết thương nhỏ mà tuyệt vọng… \”Người Gầy vốn nghĩ để cho chúng tôi giết hắn, nhưng Mập Mạp không chịu, Mập Mạp quỳ xuống cầu khẩn chúng tôi để hắn động thủ, nhưng Mập Mạp đem Người Gầy mang vào rừng cây sau đó cũng không có trở lại…\”