Sau khi tiêu diệt tang thi gấu, một nam nhân nhìn như đội trưởng cẩn thận kiểm tra ba người bộ hạ bị gấu làm bị thương, một người rất rõ ràng đã không được, về phần hai người khác…
Vỗ vỗ bả vai một người trong đó, sau đó yên lặng ý bảo những người khác đặt lên xe.
\”Sao?\” Dịch Nhiên hỏi nhìn về lão khoa học, Cố giáo sư.
Cố lão sư đau thương vuốt râu bạc, \”Động vật bởi vì tự thân đối bệnh độc miễn dịch lớn nhỏ bất đồng, cho nên chia làm hai loại, một loại như tang thi người, sau khi bị lây sẽ toàn thân hư thối, gọi là tang thi thú, một loại sau khi lây toàn thân không hư thối, gọi là biến dị thú, mà thú hạch đều sinh ra tại biến dị thú, kỳ thật chính xác mà nói, về tang thi gấu này hẳn là biến dị thú, mà quan trọng nhất là, bị biến dị thú làm bị thương, nhân loại cũng sẽ không hoàn toàn biến thành tang thi, cái đó và bị tang thi trảo thương thì sẽ biến thành tang thi có khác nhau rất lớn, về phần tại sao như vậy, chúng ta còn không có được kết quả.\”
Nguyên lai động vật cũng có thể phân loại a… \”Làm sao biết có biến thành tang thi hay không?\”
\”Xem miệng vết thương, nếu như miệng vết thương màu đen vàng mang theo mùi hôi thối thì bị lây nhiễm.\”
\’Phịch\’ một tiếng, một quân nhân trẻ tuổi rút súng tự vận, trên mặt an bình, hắn đã tính là hạnh phúc, chiến hữu của hắn trong lúc chiến đấu tại thành thị kia đã chết, hắn sống nhiều hai ngày, đáng giá.
Người còn lại ngả mũ cúi chào, nhặt nhánh cây khô, châm lửa hoả táng, ngọn lửa xinh đẹp soi rõ khuôn mặt tuổi trẻ phá lệ bình tĩnh.
Ở tận thế, không đáng giá nhất chính là tánh mạng…
Dịch Nhiên mắt nhìn người bị thương khác, miệng vết thương lộ ra màu hồng, cùng trước tận thế bình thường, nếu không nói, thật đúng là khó tưởng tượng là động vật sau khi bị nhiễm tạo thành.
Đời trước chỉ ở tận thế sống một tháng, Dịch Nhiên lần đầu tiên biết rõ, nguyên lai bị tang thi bắt còn có thể sống, tuy ra tay chính là động vật, mặc dù là biến dị thú, nhưng vẫn là thuộc về tang thi hóa a.
\”…\” Có lẽ là xem vận khí a…
\”Động vật nhanh như vậy thì biến dị sao?\” Dịch Nhiên nhớ tới ngày thứ ba nhìn qua con gà ở bên cạnh ruộng, rõ ràng còn rất bình thường.
\”Trước mắt chỉ có một số, sau này thì khó nói.\” Bọn họ cũng là ở ngày thứ ba mới phát hiện, biến dị chính là một con hổ trong vườn thú, bất quá động vật khác vẫn còn chưa có dấu hiệu.
Nếu như muỗi, ruồi, bọ, chuột, gián, kiến đều biến thành tang thi…
Sau một khắc, Dịch Nhiên khiến cho chính mình ném đi loại ý nghĩ này, nếu thật như vậy, nhân loại căn bản sống không nổi, trên thế giới không có người không có bị con muỗi cắn qua.
\”Ông biết dị năng là làm sao có sao?\”
Dịch Nhiên đối với vấn đề này rất chấp nhất, đời trước vô luận rất muốn cũng không cách nào lấy được dị năng còn đời này đột nhiên xuất hiện dị năng, tuy dị năng của cậu cùng nước suối trong không gian không thoát khỏi quan hệ, nhưng cũng muốn biết vì cái gì chỉ có một số ít người có mà nhiều người không có.