Chương 91: Buôn người
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Một hôm, bầu gánh hát Nguyệt Quý cho người đến phủ Thuận Thiên tìm Tô Bạch.
Tô Bạch nghe nói đệ đệ đã biến mất một ngày một đêm, vội đi tìm Trương Dũng nhờ giúp đỡ.
Bọn họ tìm ở những nơi Tô Thanh có thể đến một lần. Khi lấy lại bình tĩnh, Tô Bạch lại vội vã đi tìm người cha không nên thân của hắn.
Lúc này, Tô Phú đã uống say mèm, miệng còn ngâm nga vài câu hát, bị hắt một thùng nước lạnh mới tỉnh táo.
\”Thằng ranh con, ngươi còn dám trở về!\” Tô Phú tìm đồ định đánh Tô Bạch, thấy có nha dịch tới mới vội buông ghế dựa vừa cầm trong tay.
Tô Bạch chất vấn: \”Có phải ngươi lại bắt cóc đệ đệ rồi không?\”
\”Tên nghịch tử này, ngươi nói gì đó, bắt cóc là thế nào?\”
\”Ta hỏi ngươi, đệ đệ đâu!\”
Tô Phú né tránh ánh mắt của Tô Bạch, quyết không thừa nhận.
Trương Dũng lên tiếng: \”Các huynh đệ, bắt hắn về, dùng chín chín tám mốt cách tra tấn lên người hắn, xem hắn còn dám ngậm miệng không.\”
Bọn nha dịch ra tay bắt người, Tô Phú vội vàng giãy dụa, nói: \”Ta nói, ta nói. Ta thế chấp nó cho sòng bạc rồi.\”
Tô Bạch hận đến nghiến răng nghiến lợi: \”Có phải sòng bạc Phúc Vận không?\”
\”Đúng…\”
Tô Phú còn chưa nói hết, Tô Bạch đã lập tức xông ra ngoài.
Đám người Trương Dũng lo cho hắn, cũng vội vàng đi theo.
Bọn nha dịch ném Tô Phú xuống đất. Ông ta ngã lăn ra, ngoác miệng mắng con mình bất hiếu.
Khi bọn họ tới sòng bạc, người ở đây lại bảo: \”Là Tô Phú chủ động mang con trai tới gán nợ, chúng ta đã bán nó cho người buôn trẻ em rồi.\”
Sau khi nhận được tin tức, Trương Dũng lập tức mang người lần theo dấu vết, đuổi ra ngoài thành.
Bên kia, hạ nhân Võ Mục Hầu phủ nơm nớp lo sợ bẩm báo với lão thái quân và Dương Chính Nghĩa: \”Không thấy thất thiếu gia đâu cả.\”
Dương Chính Nghĩa vội sai người tìm khắp Hầu phủ. Lão thái quân tự thẩm vấn người hầu của Dương Thiếu Minh.
Lúc hết đường xoay sở, Dương Chính Nghĩa mới sai người đi gọi Dương Quý Minh về. Ngay cả lão thái quân cũng phải thừa nhận, mấy chuyện thẩm vấn thế này, Dương Quý Minh vẫn lành nghề hơn.
Đầu tiên, Dương Quý Minh triệu tập tất cả mọi người về Phúc Hỉ đường, hỏi một câu: \”Các ngươi có ai biết thất thiếu gia ở chỗ nào không?\”
Bọn hạ nhân đều bảo không biết.
Dương Quý Minh gật đầu, mặc kệ bọn họ, quay sang hỏi người gác cổng và hộ vệ Hầu phủ.
Người gác cổng và hộ vệ cũng bảo mình không biết.
Ai cũng có thể nhận ra Dương Quý Minh rất qua loa trong việc tìm kiếm Dương Thiếu Minh, thậm chí có người lén lút nói, tam thiếu gia vẫn còn ghi hận thất thiếu gia.