[Đam Mỹ/Hoàn] Nuôi Phu Lang Trong Văn Trạch Đấu – Nam Kiều Công Tử – Chương 78: Mềm lòng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Hoàn] Nuôi Phu Lang Trong Văn Trạch Đấu – Nam Kiều Công Tử - Chương 78: Mềm lòng

Chương 78: Mềm lòng

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Thượng Gia Ngôn cân nhắc hồi lâu, cuối cùng không lập tức tới Bồ Hà viện mà đợi Dương Quý Minh tan ca trở về.

Vừa nghe chuyện, Dương Quý Minh đã thấy đau đầu chóng mặt: \”Cảnh Thước, ngươi trực tiếp nói ta cần làm cái gì đi.\”

Thượng Gia Ngôn tức giận lườm hắn: \”Ngươi không thể tự động não một chút à, cẩn thận có ngày bị bán còn giúp người ta đếm tiền đấy.\”

Dương Quý Minh cười hì hì: \”Cùng lắm là bị ngươi bán thôi, bị ngươi bán, ta cam tâm tình nguyện.\”

Thượng Gia Ngôn vừa tức lại vừa buồn cười, không nhịn được mà phì cười một tiếng.

Dương Quý Minh kéo y ngồi xuống ghế dài, thoải mái nói: \”Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, cho dù phía trước không có đường, đứng trước mũi thuyền cũng không phải chúng ta.\”

Thượng Gia Ngôn không nhịn được liếc mắt xem thường: \”Đều ngồi trên một chiếc thuyền cả đấy.\”

Dương Quý Minh vẫn thản nhiên như trước: \”Yên tâm, ta bơi tốt lắm, sẽ đưa ngươi lên bờ an toàn.\”

Thượng Gia Ngôn cười khúc khích, đấm nhẹ vào ngực hắn, mềm giọng hỏi: \”Trên thuyền còn có di nương, ta và di nương, nếu chỉ có thể cứu một, ngươi sẽ cứu ai?\”

Dương Quý Minh thót cả tim, đây là cái câu hỏi đòi mạng gì thế?

\”Chẳng những bơi giỏi, ta còn dai sức nữa, hai người các ngươi, ta đều cứu được.\”

Thượng Gia Ngôn hừ một tiếng, vùi mặt vào cổ hắn không nói năng gì.

Dương Quý Minh nhẹ giọng bảo: \”Ngươi là tức phụ của ta, di nương là mẹ đẻ của ta, đối với ta, các ngươi đều vô cùng quan trọng.\”

Thượng Gia Ngôn rầu rĩ nói: \”Ta biết.\”

Dương Quý Minh thấy cảm xúc của y không tốt, bổ sung: \”Còn quan trọng hơn chính bản thân ta.\”

Thượng Gia Ngôn lại đấm cho hắn một cái nữa: \”Tha cho ngươi đấy.\”

Dương Quý Minh nắm tay y, đặt lên miệng hôn: \”Cảm tạ tức phụ bao dung.\”

Thượng Gia Ngôn nói: \”Ăn tối xong, ngươi theo ta tới Bồ Hà viện, không phải nói gì, chỉ cần đứng về phía ta là được.\”

\”Ừ, nghe ngươi.\”

Khi bọn họ đến Bồ Hà viện, Đỗ di nương và Phương di nương cũng vừa dùng bữa xong.

Bạch Bình ra chào đón: \”Sao tam thiếu gia và tam thiếu phu nhân lại đến vào giờ này, các ngài đã dùng bữa tối chưa?\”

Thượng Gia Ngôn đáp: \”Hôm nay ta hơi mệt mỏi, biết di nương có hương an thần tốt nên cố ý sang xin một ít.\”

Bạch Bình lại nói: \”Tam thiếu gia và tam thiếu phu nhân tới rất đúng lúc, di nương và Phương di nương đang bất đồng ý kiến, hai người mau đi khuyên nhủ bọn họ đi.\”

Thượng Gia Ngôn sửng sốt, hỏi: \”Hai vị di nương không nhất trí vấn đề gì?\”

Bạch Bình trả lời: \”Là chuyện của Phùng bà, Phùng bà muốn mang theo cháu ngoại về quê.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.