Chương 77: Nhị tẩu
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Vừa nghĩ đến con mình, Phương di nương đã vô cùng uất hận.
Bà hận đại phu nhân, hận lão thái quân, hận Dương Chính Nghĩa, cũng hận luôn bản thân, hận đến mức muốn toàn bộ người trong Võ Mục Hầu phủ chôn cùng.
Nghe Phương di nương cảm thán con cái là báu vật trời ban, Dương Quý Minh cũng biết bà đang nhớ đến Dương Thúc Minh, không khỏi nhìn bà bằng ánh mắt đầy lo lắng.
Phương di nương mỉm cười, nói: \”Tam thiếu gia đừng lo, ta chỉ cảm thán chút thôi.\”
Dương Quý Minh hơi gật đầu, cũng không biết khuyên bà thế nào cho phải.
Phương di nương cảm thấy được an ủi phần nào. Lúc đầu óc còn chưa tỉnh táo, bà đã tưởng Dương Quý Minh là con trai mình, cũng được hai người bọn họ dỗ dành chăm sóc. Sau khi tỉnh lại, bà vẫn vô thức coi họ như con mình.
Sau đó, Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn ngồi lại thêm một lát rồi mới trở về Trầm Hương viện.
Dương Quý Minh nói với Thượng Gia Ngôn: \”Chúng ta tới Thượng phủ ở đi, rời xa khói lửa nơi hậu viện.\”
Thượng Gia Ngôn lườm hắn, xẵng giọng nói: \”Ngươi dứt khoát ở rể luôn đi.\”
\”Cũng được, ở rể thì ở rể.\”
Thượng Gia Ngôn trợn mắt nhìn hắn: \”Lời này mà ngươi cũng nói ra được.\”
Dương Quý Minh tỏ ra lơ đễnh: \”Ta không ngại ở rể.\”
Thượng Gia Ngôn tức giận: \”Ta ngại.\”
\”Vì sao?\”
\”Ta không muốn kẻ khác bàn tán về phu quân của mình.\”
Dương Quý Minh ngẩn người, vội nói: \”Ta không nghĩ nhiều như vậy.\”
Thượng Gia Ngôn lườm hắn, nhắc nhở: \”Tới thư phòng đọc sách đi.\”
Dương Quý Minh thở dài, lại bị tức phụ chê ngu rồi.
Thượng Gia Ngôn theo hắn vào thư phòng, lôi hết sách liên quan đến luật pháp triều đại hiện giờ ra.
\”Giờ ngươi đã là Chủ sự một ti rồi, nhất định phải thuộc luật.\”
\”Mỗi ti còn có Lang trung và Viên ngoại lang, lần lượt là quan chính ngũ phẩm và tòng ngũ phẩm, đều lớn hơn ta mà.\”
\”…\” Thượng Gia Ngôn lạnh mặt nhìn hắn.
Dương Quý Minh thỏa hiệp, vừa mở sách vừa nói: \”Ta đọc.\”
Thượng Gia Ngôn lấy một quyển sách về du lịch từ giá sách bên cạnh, ngồi xuống bên hắn.
Dương Quý Minh nhìn sách của y, nói: \”Có thời gian chúng ta đi du ngoạn khắp nơi đi.\”
Thượng Gia Ngôn ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, muốn nói \”ngoan ngoãn đọc sách đi\”, nhưng bắt gặp sự chờ mong đong đầy trong mắt hắn, lại đổi giọng: \”Chờ chúng ta già, chờ ngươi từ quan, lúc ấy chúng ta sẽ đi thăm thú các nơi.\”
Dương Quý Minh nói: \”Dạo chơi lúc xế chiều, cũng được.\”
Thượng Gia Ngôn sửng sốt: \”Dạo chơi lúc xế chiều, hình dung thật chính xác.\”