Chương 69: Về kinh
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Sáng sớm, người hầu mang tất cả rương hòm lên xe ngựa. Trong đó, chỉ riêng đặc sản và quà cáp đã đầy ba xe.
Đỗ lão thái gia cử hộ vệ Đỗ phủ, lại mời tiêu cục Long Uy đã hợp tác nhiều năm hộ tống bọn họ lên kinh. Đoàn ngựa xe chậm rãi xuất phát.
Trên đường, lúc đi ngang qua Trạng Nguyên lâu, một cây cột gỗ thình lình đổ rầm xuống đúng chỗ Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn suýt gặp nạn hôm nào. Cây cột đè trúng một chiếc xe ngựa. Chiếc xe đổ kềnh, người ở bên trong cũng ngã lăn ra.
Chuyện ngoài ý muốn bất ngờ phát sinh, tiếng la hét vang lên ầm ĩ, người xung quanh cũng nhanh chóng chạy đi. Chờ đám người tản ra mới thấy Đỗ Hoằng Nghị đã bị đè gãy một chân rồi.
Đỗ lão thái gia sửng sốt hồi lâu, cuối cùng chỉ biết thở dài. Trong nhà, người giống ông nhất không ai ngoài trưởng nữ.
Ở kinh thành, Võ Mục Hầu phủ đã sớm đảo lộn cả đất trời.
Sau khi về kinh, Hứa Nhất Hoàn trình tất cả chứng cứ lên Hoàng đế. Dưới cơn nóng giận, Hoàng đế hạ lệnh nghiêm trị không tha. Hứa đại nhân được phong làm Thượng thư Hình bộ, toàn quyền xử lý vụ án này.
Phụ tử Dương Chính Bằng và Dương Thần bị giam vào đại lao Hình bộ. Lão thái quân nhà họ Dương chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tìm mọi cách để cứu con cháu. Dưới sức ép của bà, đám người Dương Chính Nghĩa cũng phải cố sức giúp đỡ.
Toàn bộ Hầu phủ bị bao trùm bởi một lớp sương đen mù mịt.
Thế nhưng bằng chứng tội ác của phụ tử Dương Chính Bằng còn nằm chình ình trên ngự án ở ngự thư phòng, bất cứ ai đứng ra xin xỏ cũng đều ủ rũ ra về tay không.
Sau khi xin chỉ thị của Hoàng đế, Hứa Nhất Hoàn phán Dương Chính Bằng và Dương Thần sẽ bị xử trảm vào cuối mùa Thu.
Bản án vừa được ban ra, lão thái quân liền ngất ngay lập tức.
Ngày lại ngày trôi qua, tứ phu nhân khóc lóc kêu trời gọi đất, khóc ở Phúc Hỉ đường của lão thái quân, khóc ở viện chính của đại phu nhân, đương nhiên cũng khóc ở chính Tây uyển của mình.
Khắp cả Hầu phủ, không một nơi nào được yên tĩnh.
Đợi đám người Dương Quý Minh về đến kinh thành, vụ án của phụ tử Dương Chính Bằng đã hoàn toàn được định đoạt, mà hoàn cảnh trong Hầu phủ vẫn cứ rối tung lên như vậy.
Đỗ Bảo Đức gặp Dương Chính Nghĩa ở viện chính, tặng lễ vật cho Hầu phủ rồi vội vàng rời đi.
Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn theo Đỗ di nương đi chào hỏi đại phu nhân trước. Đại phu nhân ra vẻ hiền lành hỏi han ân cần đôi câu, sau đó bảo Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn tới chỗ lão thái quân.
Trong Phúc Hỉ đường, lão thái quân lạnh mặt nhìn bọn họ, hừ một tiếng, nói: \”Các ngươi còn biết trở về à? Chơi ở bên ngoài vui vẻ quá, hẳn đã quên nhà ở chỗ nào rồi.\”