Chương 67: Hội văn
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Hội văn, ý nghĩa như tên, là nơi những người đọc sách tụ họp, dùng văn kết bạn.
Khi Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn đi vào Trạng Nguyên lâu, tầng trên tầng dưới đã ngồi kín người.
Đỗ Hoằng Nghị tự xuống lầu đón bọn họ, vui mừng xen lẫn vài phần kinh ngạc, nói: \”Ta còn tưởng các ngươi không tới. Mau lên trên đi, ta đã đặt phòng rồi.\”
Dương Quý Minh cười: \”Hoằng Nghị biểu ca đã có lời mời, chúng ta nào dám không đến chứ?\”
Hắn dắt tay Thượng Gia Ngôn cùng lên lầu với Đỗ Hoằng Nghị. Cảnh tượng này thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.
Giờ Thìn, hội văn bắt đầu như đã định. Bục để biểu diễn ngày thường nay đã trở thành sân khấu thi tài. Một học giả trung niên lên bục giới thiệu, nội dung chính của hội văn hôm nay là câu đối và sách luận.
Phòng trong, Đỗ Hoằng Nghị nói với Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn: \”Hôm nay hội văn sẽ do Quan học – Lưu lão sư chủ trì. Phần lớn người đọc sách ở Tô Châu đều là học trò của ông ấy.\”
Dương Quý Minh gật đầu. Thượng Gia Ngôn im lặng nghe mọi người đối câu.
Lưu lão sư ra vế trên, những người khác tranh nhau đối vế dưới. Người đầu tiên đối được sẽ ra vế trên của câu đối tiếp theo, những người còn lại lại tranh nhau đối lại. Cứ thế cho đến khi không ai đối được mới thôi.
Khi người thứ ba ra vế trên, Dương Quý Minh bỗng lên tiếng: \”Ngộ nhỡ mọi người vẫn luôn đối được, vậy hội văn này sẽ mãi không ngừng à?\”
Đỗ Hoằng Nghị cười, nói: \”Trước kia đúng là đã có một lần như thế. Hôm đó Lưu lão sư đối xong vế dưới rồi ngừng lại, không ra thêm vế trên nữa.\”
Dương Quý Minh bừng tỉnh: \”Thì ra là thế.\” Thật sự có người tự tin có thể đối hết tất cả các vế trên.
Có lẽ văn nhân khinh thường lẫn nhau, cũng có thể là do tuổi trẻ bồng bột, người đối càng lúc càng hăng, thậm chí thái độ đối chọi ngày càng gay gắt.
Thượng Gia Ngôn hơi nhíu mày, không thích bầu không khí này. Y mở miệng nói: \”Quý Minh, chúng ta đi trước đi.\”
\”Được.\” Dương Quý Minh lo lắng nhìn y.
Đỗ Hoằng Nghị nghi hoặc hỏi: \”Sao đi vội thế?\”
Thượng Gia Ngôn đáp lời: \”Ta hơi mệt, thật ngại vì đã không thể đáp lại thịnh tình của Hoằng Nghị biểu ca.\”
\”Biểu ca, chúng ta đi trước.\” Dứt lời, Dương Quý Minh liền đưa Thượng Gia Ngôn rời đi.
Đỗ Hoằng Nghị do dự một giây, nhanh chân đuổi theo bọn họ.
\”Đỗ nhị thiếu gia, đi luôn à?\”
\”Hoằng Nghị huynh, còn chưa bắt đầu sách luận, sao không ngồi thêm một lát?\”
Đỗ Hoằng Nghị nói với người quen của mình: \”Hôm nay hơi bận, ta đi trước một bước.\”
Dương Quý Minh lại bảo: \”Hoằng Nghị biểu ca ở lại đi, không cần lo lắng cho bọn ta đâu.\”