Tác giả: Tinh Như Hứa
Edit & Beta: Tiểu Bao Tử
Cuối cùng Tô Kết phải ra tay đánh ngất Cung Cửu, không thể dùng roi được, nếu không có mọc thêm một trăm cái miệng cũng không giải thích nổi.
Sau đó anh lập tức ném người cho Lục Tiểu Phụng, đuổi theo Hoa Mãn Lâu.
\”Hoa Mãn Lâu, ngươi giận rồi hả?\” Tô Kết đứng ở cửa phòng thử hỏi, không biết tại sao anh và Cung Cửu rõ rành rành là trong sạch, giờ phút này không hiểu sao lại cảm thấy chột dạ.
\”Ta không tức giận.\” Hoa Mãn Lâu khe khẽ thở dài, \”Chỉ là nếu hai ta đổi chỗ với nhau sẽ có cảm nghĩ gì?\”
Tô Kết suy nghĩ một hồi rồi cúi đầu giống như thẹn thùng: \”Nếu ngươi thật sự thích, ta cũng có thể…\”
Hoa Mãn Lâu: \”…\”
Y phát hiện ở một số khía cạnh y thực sự không phải đối thủ của Tô Kết, vĩnh viễn không phải.
Nhìn người vẫn đang cúi đầu, Hoa Mãn Lâu lòng đầy bất lực: \”… Được rồi, ta thật sự không giận.\”
Bấy giờ Tô Kết mới ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt đầy ý cười.
Anh bước vào ngồi dựa lên người Hoa Mãn Lâu, rót một chung trà đưa cho y: \”Ta từng dùng roi đánh hắn hai lần.\”
Hoa Mãn Lâu nhận lấy chén trà, chầm chậm nói: \”Hoá ra là nhiều hơn một lần.\”
Tô Kết nhẹ nhàng ho khan một tiếng: \”Lần thứ hai là vì ngươi.\”
\”… Vậy cũng không cần thiết.\” Hoa Mãn Lâu nhớ lại dáng vẻ khi nãy của Cung Cửu, vẻ mặt phức tạp, phần nhiều là sự đồng tình, \”Đây là bệnh mà ngươi nói ư?\”
\”Ngươi cũng có thể coi nó như một sở thích cá nhân.\” Tô Kết nhẹ nhàng bâng quơ nói, dường như đó thật sự chỉ là một sở thích cực kỳ bình thường chẳng khác nào đánh đàn vẽ tranh.
Hoa Mãn Lâu: \”Hắn cũng là một người đáng thương.\”
Trời sinh tính tình cao ngạo rồi lại chỉ là quân cờ trong tay người khác, thực lực sâu không lường được song lại thua buồn cười đến vậy, thật sự khiến người ta thổn thức.
Mặc dù bọn họ là kẻ địch, Hoa Mãn Lâu vẫn cảm thấy tiếc hận.
Tô Kết lộ ra vẻ yêu thương: \”Đáng thương mà đáng yêu.\”
Hoa Mãn Lâu nhìn vẻ mặt anh không khỏi mỉm cười: \”Ngươi dường như luôn có nhận xét không giống người thường.\”
Tối nay phàm là người nhìn thấy trò hề điên khùng của Cung Cửu, ai sẽ cảm thấy đáng yêu chứ? E rằng ngoài khiếp sợ cũng chỉ còn lại khinh thường mà thôi.
Tô Kết mỉm cười nói: \”Nếu ngươi nghe xong lý do của ta, ngươi cũng sẽ cảm thấy hắn đáng yêu, ít nhất đáng yêu hơn rất nhiều người trong chốn giang hồ.\”
Hoa Mãn Lâu: \”Xin lắng tai nghe.\”
Tô Kết thong thả nói: \”Ngươi biết cô đơn có thể khiến con người ta phát điên, hơn nữa người càng mạnh mẽ thì càng cô độc. Để giải quyết sự cô đơn ấy, có người chọn cách buông thả phiêu lưu, có người chọn đùa giỡn mạng người, có kẻ lại muốn khuấy lên gió tanh mưa máu chỉ sợ thiên hạ không loạn. Nhưng Cung Cửu lại dùng cách tự tra tấn mình để giải sầu, vậy có phải hắn đáng yêu hơn rất nhiều người không?\”