Tác giả: Tinh Như Hứa
Edit & Beta: Tiểu Bao Tử
Lục Tiểu Phụng cảm thấy mình giống như một con thỏ bị hồ ly đuổi theo nhảy loạn khắp nơi, vả lại còn là một con hồ ly đực và một con hồ ly cái.
Trải nghiệm này không phải chưa từng có, ví như lần ở U Linh sơn trang hắn đã bị Tây Môn Xuy Tuyết đuổi từ người biến thành quỷ. Khác nhau ở chỗ lúc ấy hắn không sợ chết, hoặc là nói không phải rất sợ nhưng bây giờ hắn lại sợ.
Hắn sợ sắp chết cũng không gặp được Sa Mạn, hắn sợ sau khi mình chết Sa Mạn sẽ một mình lưu lạc giang hồ bơ vơ thê lương, hắn càng sợ Sa Mạn sẽ chết trên tay Cung Cửu.
Vì vậy hắn chỉ có thể dằn nỗi nhớ nhung và đau khổ trong lòng, mang theo hai con hồ ly lòng vòng khắp nơi, không dám quay lại bên cạnh Sa Mạn.
Con người khi có tình sẽ có nhược điểm.
Nhưng hắn hoàn toàn không phải đối thủ của Cung Cửu, còn lâu mới sánh bằng.
Điều duy nhất hắn có thể làm là đưa nguy hiểm đi càng xa càng tốt.
Cuối cùng, hắn bỗng nhớ đến một bằng hữu, cho dù có khó khăn đến đâu, chỉ cần người đó chịu ra tay, tim Lục Tiểu Phụng sẽ bình ổn một nửa.
Vì thế hắn tìm Cung Cửu mượn một con dao nhỏ, tự tay cạo hai chòm râu của mình.
******
Khi Tô Kết gặp lại Cung Cửu phát hiện sắc mặt đối phương cực kỳ khó coi, nếu phải dùng phép ví von thì giống như bị người ta lột sạch y phục ném ra ngoài chạy khoả thân trong mùa đông, còn bị một trăm người vây xem.
\”Coi bộ ngươi không bắt được Lục Tiểu Phụng.\” Thưởng thức vẻ mặt như muốn ăn thịt người của đối phương một hồi, Tô Kết ung dung nói.
Cung Cửu cười khẩy: \”Dựa vào hắn mà muốn thoát khỏi lòng bàn tay ta sao? Chẳng qua ta muốn để hắn hiểu sâu sắc rằng hắn dễ bị đả kích thế nào ở trước mặt ta. Hắn không thể bảo vệ được bản thân, cũng không bảo vệ được bằng hữu và ái nhân.\”
Tô Kết mỉm cười nói: \”Nhưng chỉ có mình ngươi trở lại.\”
Sắc mặt Cung Cửu u ám: \”Bởi vì gã tìm Tây Môn Xuy Tuyết.\”
Tô Kết nghe xong ngạc nhiên nhìn hắn: \”Ngươi so kiếm với Tây Môn Xuy Tuyết? Sau đó ngươi còn sống?\”
Rất khó đánh giá Tây Môn Xuy Tuyết và Cung Cửu ai cao ai thấp, chỉ có đấu một trận mới có thể phân định thắng bại. Nhưng nếu như vậy, giữa bọn họ tất nhiên sẽ có một người phải chết, bây giờ Cung Cửu vẫn sống sờ sờ đứng trước mặt anh, lẽ nào……
\”Ta không so kiếm với y.\” Mặt Cung Cửu xanh mét.
Tây Môn Xuy Tuyết không thể nào sợ chiến được, Cung Cửu cũng sẽ không lâm trận lùi bước, Tô Kết suy nghĩ một lúc, nghi ngờ nhìn hắn nói: \”Chẳng lẽ ngươi lại phát bệnh?\”
Cung Cửu cắn răng nói: \”Y vậy mà…\”
Tô Kết: \”Vậy mà?\”
Cung Cửu hung hăng vỗ bàn: \”Y vậy mà nôn ra.\”