[Đam Mỹ/Edit] – [Tổng Võ Hiệp] Sau Khi Bị Chủ Thần Quăng Nhầm Thế Giới – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Edit] – [Tổng Võ Hiệp] Sau Khi Bị Chủ Thần Quăng Nhầm Thế Giới - Chương 30

Tác giả: Tinh Như Hứa

Edit & Beta: Tiểu Bao Tử

Giờ Ngọ, Tô Kết nửa dựa vào lan can trong đình nghe Hoa Mãn Lâu đánh đàn.

Thường nói cầm tựa nội tâm, lời này đúng là không sai chút nào. Mặc dù Tô Kết nghe không hiểu đây là khúc gì, nhưng không ảnh hưởng đến việc anh tận hưởng sự yên bình và vui sướng bộc lộ trong ca khúc.

Kết thúc một khúc Hoa Mãn Lâu ấn lên dây đàn đang rung động, ngẩng đầu hỏi: \”Ngươi thật sự không lo lắng chút nào sao?\”

Tô Kết lười biếng nói: \”Ta lo lắng chuyện gì, ba vạn lượng bạc kia à? Mấy ngày nay diễn cũng náo nhiệt thật, gì mà Diệp thành chủ lúc thì bị thương, khi thì trúng độc rồi lại bình an không có việc gì xuất hiện, ầm ĩ đến mức cả thành loạn hết lên. Đánh nhau thôi mà, có cần phải biến đổi bất ngờ vậy không?\”

Nói xong, anh lại cười hỏi Hoa Mãn Lâu: \”Hơn nữa, cho dù ta thật sự thua táng gia bại sản, ngươi nhẫn tâm nhìn ta ngủ ngoài đường hả?\”

Hoa Mãn Lâu nhoẻn miệng cười: \”Nếu ta ý chí sắt đá đến thế, lần đầu gặp ngươi đã bỏ ngươi ngủ trên đường cái rồi.\”

Tô Kết cười mà không nói, Hoa Mãn Lâu đương nhiên không phải người ý chí sắt đá, nếu không y không phải Hoa Mãn Lâu.

Hoa Mãn Lâu lại hỏi: \”Chuyện của Diệp thành chủ ngươi thật sự không tò mò sao?\”

Tô Kết nói: \”Ta không phải Lục Tiểu Phụng, Diệp Cô Thành cũng không phải bằng hữu của ta. Ta tò mò làm gì? Nói khó nghe hơn, nếu như hắn thật sự bị thương, ngược lại sẽ có lợi cho ta.\”

Anh khó hiểu nhìn Hoa Mãn Lâu: \”Sao ta cứ cảm thấy ngươi có chút tò mò nhỉ?\”

Hoa Mãn Lâu cười nhạt: \”Chỉ cần là người đều sẽ tò mò. Ví dụ như một năm trước ngươi rõ ràng không hề có nội lực, vậy mà bây giờ có thể đuổi theo Công Tôn Đại Nương mấy ngày không bỏ, khiến nàng mệt mỏi kiệt sức. Việc này ta nghĩ thế nào cũng không ra.\”

\”Được nha, hóa ra ngươi đang chờ ta ở đây.\” Tô Kết cười như không cười dùng tay chọt chọt y, sau đó tiến lại gần Hoa Mãn Lâu: \”Thế ta cũng tò mò một chuyện, nếu đổi lại là trước kia vấn đề này ngươi chắc chắn sẽ không hỏi, cho dù trong lòng ngươi nghi ngờ ta cũng sẽ không. Vì sao bây giờ lại hỏi?\”

Hoa Mãn Lâu khẽ thở dài: \”Đại khái là quan tâm sẽ bị loạn đi. Ta chưa bao giờ nghe nói đến phương pháp có thể nhanh chóng tăng công lực mà không để lại tai hoạ ngầm.\”

\”Có.\” Tô Kết vươn tay gảy nhẹ dây đàn, thong thả nói: \”Nếu có người luyện công một ngày tương đương với người khác khổ luyện một tháng, vậy thì muốn trở thành cao thủ hạng nhất trong vòng một năm, có phải việc rất đơn giản không?\”

Hoa Mãn Lâu rất lâu không nói nên lời, Tô Kết đang nói ai? Tất nhiên là bản thân anh rồi! Nhưng trên đời sao lại có chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy. Nếu là thật, người trước mắt há có thể dùng hai chữ thiên tài để hình dung?

Nếu phải dùng một từ để miêu tả, đó chính là — giống yêu.

Thiên tài cũng là phàm nhân, phàm nhân sẽ có cực hạn. Nếu có người nói với Hoa Mãn Lâu hắn tu luyện một ngày tương đương với người khác luyện 10 ngày, Hoa Mãn Lâu vẫn sẽ tin. Nhưng nếu có người nói hắn tu luyện một năm bằng với những người khác luyện vài chục năm, thế có nói ra cũng không ai tin.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.