Tác giả: Tinh Như Hứa
Edit & Beta: Tiểu Bao Tử
Sự thật chứng minh, lúc một người trong lòng có tâm sự, muốn ngủ yên một giấc cũng là điều xa xỉ.
Tô Kết không chút buồn ngủ nằm trên giường, vô số mối nguy trong thế giới luân hồi đã rèn luyện cho anh tính cảnh giác vượt mức bình thường. Cảnh giác với mọi nguy hiểm có khả năng xảy ra xung quanh, cũng cảnh giác với từng thay đổi nhỏ do bản thân tạo ra.
Rất dễ nhận thấy, đêm nay anh đã xuất hiện đủ loại phản ứng không bình thường.
Tô Kết bình tĩnh suy ngẫm về mấy chỗ kỳ lạ của mình gần đây, sau đó rút ra một kết luận chính anh cũng cảm thấy hoang đường.
Khi đi đến kết luận này, anh chưa bao giờ có kinh nghiệm liên quan không biết đó có phải chỉ là ảo giác nhất thời hay không, thế nên lập tức buộc bản thân ngừng suy nghĩ tiếp. Bởi vì Tô Kết biết rất rõ, có nhiều việc như đúng mà sai biến thành sự thật đã định là do không ngừng nghĩ bậy nghĩ bạ mà ra, vậy nên thay vì nghi thần nghi quỷ, không bằng trực tiếp kiểm chứng.
Sáng sớm hôm sau, ba người đã ước hẹn đồng thời hành động đi đến nơi ở của Giang Trọng Uy dưới sự dẫn dắt của Kim Cửu Linh.
Long Tiểu Vân không đi theo, cuối cùng hắn đã quyết định quay lại Hưng Vân trang. Tô Kết đoán là hắn muốn trở về tra tấn Lý Tầm Hoan đây mà.
Leo lên sườn núi rồi xuyên qua một khu rừng trúc tía bèn nhìn thấy cánh cửa khép hờ của Tê Hà am, cách khe cửa có thể trông thấy một đại hán đưa lưng về phía bọn họ đang ngồi dưới gốc cây dương trong viện. Chỉ nhìn thoáng qua Kim Cửu Linh đã kìm lòng không được kêu lên: \”Giang huynh!\”
Nam nhân nghe tiếng quay đầu, khuôn mặt hắn nhợt nhạt hốc hác nhưng có thể mơ hồ nhìn ra vẻ uy nghiêm của quản gia Vương phủ ngày trước, hắn đúng là Giang Trọng Uy, Giang Trọng Uy đã mù.
Kim Cửu Linh chấn động, lộ ra vẻ đau khổ: \”Đệ đã tới chậm, huynh, huynh dạo này……\” Câu kế tiếp hắn đã nói không nên lời, nhìn dáng vẻ đối phương cũng biết là sống không tốt lắm.
Giang Trọng Uy khàn khàn nói: \”Mọi người vào đây trước đi.\”
Đợi bọn họ vào cửa, Giang Trọng Uy lại hỏi: \”Hiền đệ, khách nhân đi với đệ là ai?\”
Kim Cửu Linh: \”Là Hoa Mãn Lâu và bằng hữu của y.\”
Trên mặt Giang Trọng Uy lộ ra vẻ xúc động: \”Hoa công tử, kính đã lâu.\”
Có lẽ trước đây hắn sẽ không xúc động như vậy khi nhìn thấy Hoa Mãn Lâu. Nhưng nay đã khác xưa, giờ phút này Hoa Mãn Lâu là người có thể đồng bệnh tương liên với hắn.
Hoa Mãn Lâu sắc mặt như thường: \”Tại hạ cũng đã nghe tiếng tốt của Giang tổng quản lâu rồi.\”
\”Giang huynh.\” Kim Cửu Linh dừng một chút rồi nói tiếp, \”Hiện giờ vụ án Tú Hoa Đại Đạo Lục Phiến Môn đã tham gia, đệ sẽ dốc hết sức điều tra. Đệ còn mời Lục Tiểu Phụng và bằng hữu của hắn tới hỗ trợ, chắc chắn có thể bắt được Tú Hoa Đại Đạo báo thù cho huynh!\”