Editor: NuanYang
Beta: Diệp Song Nhi
************
Giang Diệc cầm bút, đang định viết bừa vài câu cho có lệ. Nhưng trước khi đặt bút xuống, cậu liếc mắt nhìn Tư Kinh Mặc ở bên cạnh, hắn ta phát hiện tầm mắt Giang Diệc, hơi hơi nghiêng đầu nhìn lại.
Đôi mắt thâm thúy, đồng tử đen nhánh rõ ràng, cứ như vậy chăm chú nhìn Giang Diệc, có một cảm giác thâm tình chân thành khác thường.
Đáy mắt còn có một tia chờ mong không thể bỏ qua, Giang Diệc nguyên bản còn nghĩ viết bừa, tức khắc không viết ra được.
Rốt cuộc có chỗ nào không giống nhau?
Giang Diệc thu hồi ánh mắt, tầm mắt một lần nữa dừng trên tờ giấy trước mặt. Là loại giấy nhớ, lần trước cậu và Tư Kinh Mặc ra ngoài ăn cơm, hai người tiện thể mua luôn ở quầy bán quà vặt.
Giang Diệc có một thói quen xấu, cậu hay dùng giấy ghi nhớ để nháp, nháp hết một tờ lại xé một tờ, giấy nhớ tiêu hao vô cùng nhanh. Đến lúc dùng hết lại quên mua cái mới, cậu thường dùng ké của Tư Kinh Mặc.
Nhìn tập giấy của mình, ban đầu có bốn màu giờ chỉ còn lại một, mà tập của Tư Kinh Mặc gần như còn y nguyên.
…. Lạc đề lạc đề, đây không phải trọng điểm, trọng điểm hiện tại là, Tư Kinh Mặc và Phương Phàm có chỗ nào không giống nhau?
Giang Diệc dùng cả một tiết học trầm tư suy nghĩ, đến tận lúc tan học vẫn chưa nghĩ ra đáp án.
Mà Tư Kinh Mặc có vẻ như quên mất chuyện này, sau khi tan học cũng không hỏi lại.
Ngược lại Giang Diệc, rất nhiều lần muốn nói lại thôi, nhưng đến lúc tạm chia tay ai về nhà nấy, cậu vẫn chưa biết nên mở miệng thế nào.
Giang Diệc suy nghĩ cả một đường trở về.
Tư Kinh Mặc cùng Phương Phàm có gì khác nhau?
Tư Kinh Mặc và Phương Phàm có rất nhiều điểm khác nhau, Giang Diệc chỉ thể chắc chắn một điều, cả hai người họ đều rất quan trọng với cậu, không ai có thể thay thế ai.
Những thứ còn lại, cậu thật sự không biết, hoặc do chính mình không muốn suy nghĩ.
Ôm theo một chút tư tưởng trốn tránh, Giang Diệc thấp thỏm nằm xuống giường chuẩn bị đi ngủ.
Giấc ngủ này rất nông, trong mơ luôn luôn có một thanh âm không ngừng hỏi cậu: \”Khác nhau ở chỗ nào? Rốt cuộc có chỗ nào không giống?\”
Cứ lặp đi lặp lại như vậy trong giấc mơ của cậu cả đêm.
Vì thế buổi sáng thức dậy cậu rất là bực mình, chân trần rời giường đứng trên mặt đất mắng to: \”Tư Kinh Mặc là cái đồ…..\”
Âm thanh rất lớn, cậu vừa nói khỏi miệng đã bị chính mình dọa sợ, yết hầu lăn một vòng, những lời còn dư lại bị Giang Diệc mạnh mẽ nuốt trở vào.
Dì giúp việc dưới lầu nghe thấy, vội vàng chạy lên gõ cửa phòng cậu: \”Cậu chủ? Cậu chủ? Cậu có sao không?\”
Giang Diệc hoàn hồn, có chút bực bội gãi gãi tóc, hít sâu một hơi: \”Không có việc gì đâu ạ, con mơ ngủ thôi.\”