Editor: NuanYang
Beta: Diệp Song Nhi
****************
Nghe giọng Địch Tử Ngang gọi, Giang Diệc kéo Tư Kinh Mặc chạy nhanh hơn, chỉ sợ bị cậu ta đuổi kịp.
Địch Tử Ngang vẫn đuổi sát phía sau không bỏ.
Gió đêm thổi qua bên tai, mái tóc thiếu niên bay bay lộ ra vầng trán trắng nõn no đủ. Giang Diệc vừa chạy vừa không quên quay đầu lại xem Địch Tử Ngang.
Rốt cuộc hai người bọn họ vẫn chạy nhanh hơn, Địch Tử Ngang đuổi được một nửa chỉ đành từ bỏ.
Giang Diệc thấy cậu ta không theo kịp vẫn chưa yên tâm, sau khi chắc chắn bỏ xa cậu ta, mới dám thả chậm bước chân.
Ngực cậu phập phồng, hô hấp dồn dập, hít sâu một hơi, lúc này mới hòa hoãn một chút.
Sau một lúc lâu, cậu chống đầu gối nở nụ cười: \”Ha ha ha ha ha, Địch Tử Ngang khẳng định bị chúng ta làm cho tức chết rồi. Tư ca chiêu này của cậu đẹp lắm!\”
Giang Diệc nói xong định giơ tay lên lau mồ hôi, vừa nhấc tay mới phát hiện mình vẫn đang nắm tay Tư Kinh Mặc.
Ngón tay nam sinh thon dài, lòng bàn tay dán lòng bàn tay, ngón tay giao nhau đặt trên mu bàn tay của đối phương, không còn gì thân mật hơn thế.
Giang Diệc sửng sốt một chút, theo hướng cánh tay nhìn lên, bắt gặp con ngươi sâu thẳm của Tư Kinh Mặc phía đối diện, trong lòng tức khắc cả kinh. Giây tiếp theo, cậu ngay lập tức rút tay mình trở về.
Cảm xúc trong mắt Tư Kinh Mặc khẽ nhúc nhích, nhanh chóng buông tay, ánh mắt lướt qua con ngươi Giang Diệc đang có chút hoảng loạn, môi hắn nhấp thẳng, không nói lời nào.
Giang Diệc chỉ cảm thấy đại não ong ong, né tránh ánh nhìn của hắn không dám nhìn thẳng.
Lúc chạy ra khỏi phòng học cậu chỉ hành động theo bản năng, không ngờ cứ nắm tay nhau như vậy chạy cả một đường.
Cậu không nhớ rõ cảm giác của mình lúc đấy, nhưng lại nhớ rõ, bàn tay Tư Kinh Mặc vô cùng ấm áp.
Không giống tay cậu quanh năm bốn mùa đều lạnh, tay Tư Kinh Mặc ấm từ lòng bàn tay đến cả ngón tay, nắm rất là thoải mái.
\”Đi thôi.\” Ngữ điệu Tư Kinh Mặc vẫn lãnh đạm như trước.
Giang Diệc đột nhiên hoàn hồn, bấy giờ cậu mới phản ứng lại, mình thế mà đắm chìm trong dư vị cầm tay nhau đến giờ ……
Mặt cậu lập tức nóng bừng, Giang Diệc ậm ừ cho qua, đi cùng Tư Kinh Mặc ra khỏi khuôn viên trường.
Chuông tan học đã reo trước đó nửa giờ, khuôn viên trường giờ này vắng tanh. Trời đầu mùa đông tối sớm, đường đã lên đèn, kéo dài bóng dáng hai người.
Chỉ cần lại gần thêm chút nữa, hai cái bóng có thể giao triền bên nhau.
Giang Diệc lắc lắc đầu, cậu cảm thấy ý nghĩ của mình hơi nguy hiểm, không dám nghĩ tiếp, chân cũng bước dịch sang bên cạnh hai bước, bảo trì khoảng cách không gần không xa với Tư Kinh Mặc.