[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu – Chương 13 : Say Rượu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu - Chương 13 : Say Rượu

Editor: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi

**************

Khối mười và mười một của Nhất Trung không cần phải tự học buổi tối, sau giờ học cuối cùng, Phương Phàm đứng lên nói: \”Đến chỗ cũ nha! Ai đến trước thì gọi đồ ăn nha, ông chủ đã để chỗ cho chúng ta rồi.\”

Tuy nói Trường Nhất Trung chỉ mới giải phóng mặt bằng, xung quanh vẫn chưa xây dựng gì nhiều, nhưng ẩm thực đường phố tuyệt đối không thua kém những trường khác.

Giang Diệc đã nói trước với lái xe, để hôm nay chú ấy không cần tới đón, cậu có thể tự đón xe về.

Trời tháng mười tối sớm, đèn đường bên trong trường học đã bật rồi.

Trước cổng trường xe cộ qua lại như nước, đâu đâu cũng có xe riêng và xe taxi, còn có một vài xe điện tham gia náo nhiệt, tạo thêm sự đông đúc cho con đường không mấy phồn hoa này.

Ban một thường xuyên liên hoan, thường đến quán đồ nướng trong hẻm nhỏ đối diện cổng trường này, từ đầu hẻm đến cuối hẻm đều thấy một tấm biển lớn– \”Đồ nướng Trương Mập.\”

Đám người Giang Diệc đi khá chậm, có rất nhiều nữ sinh đã đến trước và đang tụm lại trước cửa để gọi đồ ăn.

Trước cửa quán có bày hai cái tủ rất to, đồ ăn bên trong đã được xiên lại, bên cạnh là bốn cái vỉ nướng, khói mù lượn lờ, xa xa đã có thể ngửi được mùi thơm của thịt nướng.

Thấy bọn họ đã đến, có người cười nói: \”Hiếm lắm mới thấy Tư Kinh Mặc tham gia, đây là không muốn thua Giang Diệc à!\”

Giang Diệc kinh ngạc, lập tức cười: \”Chẳng lẽ trước đây Tư Kinh Mặc rất ít tham gia những hoạt động như này sao?\”

Nói xong, cậu đi lên cầu thang, ai ngờ bị trượt chân theo phản xạ Giang Diệc kêu lên một tiếng.

Sự đau đớn trong dự liệu không xảy ra, mà chỉ có một đôi tay hữu lực đỡ lấy Giang Diệc.

Trong mũi tràn ngập hương vị tin tức tố mát lạnh của Tư Kinh Mặc.

Giọng nói của nam sinh kề sát bên tai truyền đến: \”Cẩn thận, coi chừng ngã.\”

Những người khác cũng bị giật nảy mình: \”Không sao chứ?\”

Phương Phàm hét lên với người đang nướng xiên que ở bên kia: \”Trương thúc! Chú lau nhà cho sạch sẽ, hoặc là mua một cái đệm chống trượt đi! Cháu đã nhắc rất nhiều lần rồi!\”

Người bị gọi là Trương thúc kia là chủ của quán đồ nướng này, là một người đàn ông Beta hơn ba mươi tuổi, nhưng lại không hề mập giống như cái tên của quán đồ nướng, dáng người cân xứng nhìn còn thấy hơi gầy.

Nghe Phương Phàm phàn nàn, ông chủ Trương vội vàng nói: \”Ai nha, thật xin lỗi thật xin lỗi, bạn học nhỏ này không sao chứ?\”

Giang Diệc đã đứng vững, mặt ửng đỏ, ra hiệu Tư Kinh Mặc buông mình ra.

Tư Kinh Mặc buông lỏng tay sau đó lùi về sau một bước.

\”Không sao, lúc nãy là do cháu không chú ý.\” Giang Diệc khoát khoát tay, lần này đã cẩn thận hơn, nhìn thật kĩ rồi mới bước lên.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.