[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu – Chương 12: Alpha Đều Là Đám Cặn Bã!!! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ + Edit + Hoàn] Sau Khi Biến O, Tôi Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Đánh Dấu - Chương 12: Alpha Đều Là Đám Cặn Bã!!!

Editor: Hạ Uyển
Beta: Diệp Song Nhi

***************

Trước giờ học chiều hôm đó, Tư Kinh Mặc chuyển xuống ngồi cùng bàn với Giang Diệc.

Sau khi Tư Kinh Mặc chuyển chỗ, Trương Dương không muốn ngồi một mình ở bàn giữa, nên đã xin lão Từ, đổi từ bàn giữa xuống bàn cuối cùng.

Sỉ số lớp là 45 người, bây giờ chỉ có Trương Dương lẻ loi ngồi một mình.

Giang Diệc có chút băn khoăn, quay đầu nhìn Trương Dương: \”Hại cậu phải ngồi một mình rồi.\”

Trương Dương không để ý lắm, xua tay: \”Không có việc gì, lúc mà lớp có 44 người thì tớ cũng ngồi một mình.\”

Trương Dương thực sự đang nói thật. Lúc ấy Trương Dương đã đạt đến cảnh giới mà mỗi một người ngồi cùng bàn với cậu ta đều không chịu đựng nổi mà phải tìm lão Từ xin đổi chỗ.

Lão Từ chẳng còn cách nào khác, cũng chỉ có thể để Trương Dương ngồi một mình.

Nhưng lúc đó không phải chỉ có Trương Dương ngồi một mình, sỉ số ban một là chẵn, Trương Dương ngồi một mình thì chắc chắn còn một người nữa phải ngồi một mình.

Người đó chính là Tư Kinh Mặc.

Hai người bọn hắn cứ thế chia ra ngồi ở hai dãy bàn cuối lớp, khi đó Trương Dương và Tư Kinh Mặc cũng chưa thân thiết.

Cho đến học kì hai của lớp mười, lão Từ vì muốn phòng học trông đẹp hơn một chút, nên đã xếp lại chỗ ngồi cho cả lớp.

Nhưng xếp đến Trương Dương thì lão Từ phát sầu cả lên, cuối cùng vẫn là Tư Kinh Mặc chủ động yêu cầu, nói hắn đồng ý ngồi cùng bàn với Trương Dương thì vấn đề này mới được giải quyết.

Lão Từ còn đang lo lắng Trương Dương sẽ dạy hư Tư Kinh Mặc, sau này ông mới nhận ra là ông lo lắng dư thừa rồi.

Bởi vì vô luận Trương Dương có lắm lời đến cỡ nào, Tư Kinh Mặc đều bất vi sở động, không chỉ có bất vi sở động, thậm chí lúc Trương Dương trở nên quá ầm ĩ thì hắn cũng có thể ngăn lại.

*Bất vi sở động(不为所动): dù cho người khác có nói gì hay làm gì thì cũng kiên định, không thay đổi.

Thời gian dần trôi, Trương Dương cũng không làm ầm ĩ như trước đây nữa.

Bây giờ chẳng qua là từ có bạn ngồi cùng bàn thành không có bạn ngồi cùng bàn mà thôi, cho dù trước đây có ngồi cùng Tư Kinh Mặc thật ra cũng không khác mấy so với ngồi một mình.

Ít nhất ra Trương Dương cảm thấy chả có gì khác cả.

Mãi cho đến khi cậu ta ngồi sau Giang Diệc và Tư Kinh Mặc một buổi chiều——

Trương Dương cảm thấy hình như mình chưa từng quen biết Tư Kinh Mặc.

Đây thật sự là cái người lạnh lùng, là Alpha đối với ai cũng hờ hững mà tất cả mọi người với không tới – Tư Kinh Mặc sao?

Môn học đầu tiền của buổi chiều là môn Vật Lý, Giang Diệc vẫn luôn xem đề, nếu câu hỏi nào cậu không hiểu sẽ khoanh lại rồi nhìn vở ghi của Tư Kinh Mặc.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.