Chương 79: Bàn về việc sử dụng xe lăn sao cho đúng cách
Editor: Đông Vân Triều
Phòng cấp cứu nằm ngay dưới tầng Một, bốn người mau chóng tìm thấy. Tạ Trì An được Giang Khoát dắt đi nên rảo bước rất nhanh, vừa đi vừa hỏi người bên cạnh: \”Tôi mắc bệnh gì?\”
Cậu vốn cho rằng mình cũng bị mù, nhưng câu nói \”sao em lại trông như thế này\” của Bạch Bất Nhiễm đã đánh thức cậu, nếu chỉ mù lòa thôi đâu thể khiến anh ấy kinh ngạc nhường đó.
Cho dù Bạch Bất Nhiễm đúng thật là rất dễ bị dọa.
Giang Khoát đáp: \”Bệnh bạch tạng.\”
Tạ Trì An vẫn bình tĩnh: \”Hẳn lúc này trông tôi xấu lắm.\”
Tóc trắng lông mày trắng, nghe kiểu gì cũng tưởng tượng ra một ông cụ lọm khọm.
Giang Khoát nghiêng đầu ngắm khuôn mặt cậu: \”Không, đẹp lắm.\”
Người đã đẹp thì kiểu nào cũng đẹp. Dẫu Tạ Trì An có sinh bệnh thì cũng là mỹ nhân bệnh mỹ miều không gì sánh kịp. Thiếu niên có dáng người nhỏ nhắn với làn da trắng muốt tựa một bông tuyết đầu đông, đong đưa trong gió, càng mong manh yếu ớt bao nhiêu thì càng chấn động lòng người bấy nhiêu.
Nhưng Giang Khoát nguyện chẳng bao giờ được chiên ngưỡng dáng vẻ mỹ lệ siêu thực này của cậu, chỉ hi vọng cậu sống khỏe mạnh an lành.
Giang Khoát từng nghe người ta nói rằng, người mắc chứng bạch tạng không được ra nắng, nên được đặt khéo cho một cái tên là \”nguyệt nga\” – ngụ ý là một vầng trăng đẹp. Quả thật không sai.
\”Người mắc bệnh này thường được gọi là nguyệt nga.\” Giang Khoát nói với Tạ Trì An, \”Em cũng đẹp như trăng vậy.\”
Trong trẻo tựa nguyệt quang, rực rỡ rọi lòng ta.
Tạ Trì An mỉm cười: \”Mới cửa trước còn khen tôi đẹp hơn trăng[1], sao giờ lại biến thành \”như\” rồi? Quả nhiên là tôi xấu đi mà.\”
[1] Ở chương 70 quyển II, Giang Khoát từng khen Tạ Trì An là \”Em còn đẹp hơn cả vầng trăng ngoài kia.\” Ha, đàn ông :))
Giang Khoát: \”…\”
Điểm An An chú ý bao giờ cũng kỳ diệu như vậy.
Nhưng đồng thời hắn cũng rất hồ hởi.
An An vậy mà trêu hắn, An An vậy mà nhớ kỹ từng lời hắn nói.
Có lẽ ngay cả chính bản thân Tạ Trì An cũng chưa nhận thức được rằng, cậu đang dần dần đón hắn vào trái tim mình.
–
Đang nói chuyện thì đã đến cửa phòng cấp cứu, Giang Khoát vào trong đẩy một chiếc xe lăn ra ngoài: \”Bây giờ tôi vẫn ổn, hay em ngồi xuống một chút đi?\”
Tạ Trì An từ chối thẳng thừng: \”Chân tôi chưa gãy.\”
Giang Khoát nhéo nhéo tay cậu, tự mãn mà nghĩ rằng An An vẫn muốn nắm tay hắn nên mới nói vậy.
Các đầu ngón tay Tạ Trì An co rụt, chẳng nói chẳng rằng.
Trước khi hệ thống thông báo vị trí của đơn thuốc, họ vẫn quyết định đóng quân dưới tầng Một này. Quý Thanh Lâm không hề rảnh rỗi, cầm giấy bút có sẵn trên bàn tiếp tân mà viết luôn tay, viết quy tắc ra cho Bạch Bất Nhiễm.