Lãnh Tịnh một bước từ thị vệ ngũ đẳng thăng thành hoàng tử, có thể coi là một bước lên trời. Hắn được cung nhân dẫn tới tẩm cung hoàng tử phú lệ đường hoàng, để cung nữ tỉ mỉ trang diện cho mình, thay bào tử thị vệ, đổi lên sa bào nguyệt bạch viền vàng. Tóc dài cũng được mũ miện bạch ngọc trân châu quấn lại, sau một phen trang hoàng, Lãnh Tịnh vốn đã tuấn mỹ phi phàm càng trở nên tôn quý hoa mỹ, thật sự có khí thế bá chủ hoàng gia, khiến những cung nữ đó ai nấy đều si mê không thôi.
Hắn vừa tô sức xong, Lãnh Thanh Thanh đã ở bên ngoài rèm châu tẩm cung thò đầu tới: “Tiểu Tịnh, ta về rồi.”
“Sao rồi?” Lãnh Tịnh ngồi trên giường hỏi.
“Ý Tiểu Tịnh thật đẹp…” Lãnh Thanh Thanh nhìn nhi tử của mình thay đổi lớn thế, cao hứng tới quên chính sự, đảo quay Lãnh Tịnh.
“Nói xem long hoàng đó nói gì với ngươi?” Lãnh Tịnh chống đầu lên giường hỏi.
“Hắn nói qua vài ngày nữa sẽ phong ta làm hoàng hậu…” Lãnh Thanh Thanh chọt chọt ngón tay nói.
“Vậy hắn có chạm vào ngươi không?” Lãnh Tịnh bất động thanh sắc kéo y ngồi xuống cạnh mình. Hắn nằm nghiêng trên giường, mà Lãnh Thanh Thanh thì ngồi trước mặt hắn, giống như tựa hồ sắp ngồi vào lòng hắn.
“Liệt đại ca… cái đó… cái đó…” Lãnh Thanh Thanh muốn nói lại thôi.
“Sao?” Lãnh Tịnh có chút gấp gáp.
“Ân… hắn dùng miệng hắn chạm vào miệng ta…” Lãnh Thanh Thanh cuối cùng nói ra.
“…” Sắc mặt Lãnh Tịnh không tốt lắm. Lãnh Thanh Thanh cảm thấy ở eo nặng đi, cúi đầu thì thấy một cái đuôi long lấp lánh vảy bạc quấn lấy eo và chân mình, sau đó kéo dài tới chạm thảm, huơ tới huơ lui.
“Vậy hắn có làm chuyện gì khác nữa không?” Lãnh Tịnh tiếp tục hỏi, giống như vẫn còn chưa phát giác bản thân đã để lộ ra một phần nguyên hình.
“Không có…” Lãnh Thanh Thanh nói.
Lãnh Tịnh trừng mắt nhìn y một lúc, xác định y không nói dối, mới “hừ” một tiếng.
“Tiểu Tịnh ngươi rất kích động a?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.
“Ta kích động chỗ nào?” Lãnh Tịnh không để ý hừ nói.
“…” Lãnh Thanh Thanh không nói, y biết bình thường khi nhi tử kích động sẽ hiện ra nguyên hình.
“Vậy thì… nói xem ngươi và hắn rốt cuộc là quan hệ gì? Các ngươi làm sao quen biết?” Đuôi long của Lãnh Tịnh gõ gõ lên chân y.
Lãnh Thanh Thanh bắt đầu hồi ức: “Đó là chuyện rất lâu rất lâu về trước, khi ta còn ở trong bạch xà tộc, ta và Liệt ca quen biết. Nhưng sau đó… sau đó ma tộc xâm lăng, bạch xà tộc từ đó diệt vong, ta chạy tới Bích Hải cốc, từ đó thì tách rời Liệt ca…”
“Thì ra là thế. Đây chính là thân thế của ngươi a.” Lãnh Tịnh gật đầu.
“Không sai.” Thanh âm long hoàng vang lên ngoài cửa, thì ra Thương Liệt vẫn luôn đi theo. Thấy đuôi long quấn quanh Lãnh Thanh Thanh, hắn sầm mặt nói: “Tịnh Nhi còn chưa học được cách thu chân thân sao?”