[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 84 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 84

\”Triệu Thanh công tử đến!\” Một tiếng hô gọi, mở màn một trận vướng mắc. Hoa ảnh nguyệt ảnh tình ảnh, dưới mỹ cảnh tô điểm, thiên nhân ngoài trướng bước vào nhân gian__ chúng nhân trong phòng đều kinh ngạc tới không nói nên lời, vừa thấy tư dung của Triệu Thanh công tử, ai nấy đều mê mẩn không thôi, thiên hạ, thật sự có vưu vật mỹ lệ nhường này.

Chỉ có Lãnh Tịnh gục đầu lên cánh tay, tia sáng của long ấn từ kẽ ngón tay tiết ra, nếu hắn ngẩng đầu lên, tia sáng trên trán nhất định sẽ dẫn lên xao động, vì thế chỉ có thể cúi đầu dùng tay che lại.

Mà Triệu Thanh công tử phong hoa tuyệt đại đảo mắt qua, đâu đâu cũng là tinh anh đương thời, chỉ có nam tử ngồi trên xe lăn tới đầu cũng không ngẩng lên, ngược lại khiến y có chút ngoài ý muốn, người đó không phải chính là Việt Thiên công tử tương truyền đối với mình si mê không thôi__ Lãnh Việt Thiên đó sao?

Hắn không khỏi lên tiếng nói: \”Việt Thiên công tử, ngươi không thoải mái sao?\” Thiên hạ đều biết Việt Thiên công tử yếu ớt vô cùng, là người sắp chết thông minh tuyệt đỉnh lại si tình tuyệt đỉnh, trong những người ở đây, xuất thân của người này ngược lại rất thú vị.

\”Ách…\” Lãnh Tịnh suy nghĩ một chút, mới nói: \”Tại hạ mặt mũi vàng vọt, sợ quấy rầy các vị, mong công tử lượng thứ.\”

Triệu Thanh công tử híp mắt lại, tựa hồ có chút không vui, nhưng rất nhanh lại hồi phục nụ cười mê người, nói với chúng nhân: \”Các vị có thể tới đây cổ vũ Triệu Thanh ta, là vinh hạnh to lớn của Triệu Thanh, xin các vị an tọa, để Triệu Thanh vì các vị gảy một khúc \’thiên thượng nhân gian\’.\” Thế là thị đồng liền dâng ngọc cầm lên, Triệu Thanh công tử ngồi sau cầm án, ngón tay ngọc thon dài gảy dây đàn, vừa đàn vừa hát.

Khi y đang định hát, Bạch thừa tướng đó lại đột nhiên lên tiếng: \”Triệu Thanh công tử, ta không phải tới tìm hoang hưởng lạc, ta tới chỉ là muốn hỏi, năm ngoái ngươi tới hoàng cung, cuối cùng khuyên nhủ thánh thượng đại sá thiên hạ, sau đó ta tìm mười trướng phòng để kết toán ba mươi lần, phát hiện mỗi lần kết toán đều thiếu một trăm vạn lượng ngân tử quốc khố không biết về đâu, ta tra rất lâu, vì thế muốn tới chỗ Triệu Thanh công tử dò hỏi__ Vừa rồi ta tiến vào tiểu cư, phát hiện bài trí trong tiểu cư tinh tế đâu đâu cũng là bảo vật giá trị cao, Triệu Thanh công tử cho dù là nghệ nhân nổi tiếng, nhưng chỉ cần tính sơ, chỉ mới nổi không quá nửa năm, những bài trí, ăn mặc này có chút xa xỉ…\”

\”Câm miệng!\” Triệu Thanh công tử có chút tức giận, \”Ngươi hoài nghi ta lấy ngân lượng của quốc khố có phải không? Ngươi có chứng cứ nào để vu hại ta?\”

\”Ta chỉ là hoài nghi mà thôi, lại không phải là vu hại.\” Bạch thừa tướng ủy khuất nói, \”Ngươi không lấy thì không lấy là được, làm gì hung như thế?\”

Triệu Thanh công tử lúng túng một chút, tiếp theo lại hồi phục mỉm cười: \”Các vị, xin lỗi quấy rầy nhã hứng của các vị, chuyện này có thể có chút hiểu lầm, xin thứ tại hạ tạm thời gác lại, nghe xong một khúc hãy nói tiếp vậy.\” Thế là gảy dây đàn, lại lần nữa tấu khúc.

\”Ngươi cứ nói xong lại đàn không được sao? Lấy chính là lấy, không lấy chính là không lấy, một đại nam nhân hành sự sao không sảng khoái gì cả. Giống hệt nữ nhân.\” Bạch thừa tướng nhỏ giọng lầm bầm.

\”Ngươi đủ rồi chưa!\” Những người khác bắt đầu quát y.

Triệu Thanh công tử nghiến nghiến răng, vỗ án cầm, nửa ngày mới khống chế được cảm xúc của bản thân, bắt đầu gảy đàn.

Tiếng đàn ban đầu như khóc như tố, uyển chuyển động nhân, những người khác đều bị tiếng đàn này mê đảo, cũng vỗ vỗ theo tiếng đàn, càng bị sựưu nhã thần âm của Triệu Thanh công tử làm mê đảo, đầy lòng đầy mắt tràn ra sùng bái và si mê, nhất cử nhất động của Triệu Thanh công tử, đều động tới lòng người, khiến người cuồng hỉ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.