Lãnh Tịnh muốn tìm tung tích Lãnh Thanh Thanh. Nhưng biển người mênh mông, đi đến đâu để tìm tung tích bạch xà đây?
Lãnh Tịnh nhớ lại ngày đó khi chia tay ở Vạn Tượng Lâu, từng nghe Lãnh Thanh Thanh nói qua, y muốn biến thành phong hoa tuyệt đại, để mình không nhận ra y, vì vậy nghĩ có lẽ đây là đầu mối, chỉ cần thuận theo đường \’phong hoa tuyệt đại\’ tra xét, nói không chừng có thể tìm được tung tích Lãnh Thanh Thanh, lại từ chỗ minh phủ biết được Lãnh Thanh Thanh hiện tại đang ở đông nam, có phương hướng cụ thể, tuy rất khó, nhưng dù sao vẫn tốt hơn mò kim đáy bể nhiều.
Lãnh Tịnh ôm suy nghĩ này thoáng chốc bay tới Thần Châu đông nam, tới đại đô Doanh Đô hưng thịnh nhất thiên hạ, đại đô thị phồn hoa mới là vũ đài tốt nhất của kẻ phong hoa tuyệt đại, vì thế Lãnh Tịnh đi nghe ngóng, tập trung mục tiêu vào đài ca vũ lớn nhất Doanh Đô__ Phụng Ca đài, gần đây đang đúng lúc đại tế tân niên, các nghệ nhân phong hoa tuyệt đại khắp nơi đều tới đây phân cao thấp, chính là cơ hội tốt để tìm người.
Nhưng mà, Phụng Ca đài nằm ở địa giới phồn hoa nhất trong thành, cấp bậc yêu cầu cũng cực cao, nếu không phải quý nhân đại quan, công chúa quý tộc thì không thể vào. Ngay cả mấy hộ mới nổi mặt đầy dầu phấn, nếu không có tài hoa tương ứng, cho dù ra giá cao cỡ nào cũng khó vào được.
Mà nghệ nhân đến Phụng Ca đài biểu diễn, ai nấy đều là kẻ tài năng từ các nơi của Thần Châu tới đây, giá lộ mặt lên diễn của mỗi người đều phải gọi là giá trên trời.
Mà trong đó, người được xưng tụng là vương giả của nghệ nhân, kim chi ngọc diệp của vũ đài này là Thanh Dương công tử Triệu Thanh mới thành danh nửa năm trước, nghe nói vị Triệu Thanh công tử tuyệt mỹ này, từng chỉ dùng một bản ly thương khúc đã cảm hóa được Huyết Kiếm công tử lập chí báo thù và Giang Hải thập tam môn, hóa giải một trận hào kiếp võ lâm, hơn nữa tài hoa cử thế vô song của y, khiến đương kim thánh thượng cảm động sâu sắc, đại sá thiên hạ, ban cho lê dân bá tánh phúc lợi vô lượng.
Vì thế, cho dù Triệu Thanh công tử chỉ là một nghệ nhân bán nghệ không bán thân, nhưng lại được vạn người kính ngưỡng, còn có người tôn y là \’nghệ hồn\’, người theo đuổi y nhiều hơn cá trênsông, trên có đương triều thánh thượng dưới có hào kiệt dân gian, không ai không khuynh tâm mê mẩn, quên ăn quên uống. Nhưng Triệu Thanh công tử tính tình thanh cao, lại thủ thân như ngọc, một lòng chờ đợi người trong lòng mình, vô oán vô hối.
Mà những kẻ theo đuổi truy cầu không được này, cuối cùng cũng bị Triệu Thanh công tử cảm hóa, một lòng hướng thiện, chỉ cần nơi có Triệu Thanh công tử công diễn, bọn họ sẽ vô oán vô hối kết đội xuất hiện, lâu dần trở thành một đại kỳ cảnh, những người này tự xưng là \’đoàn mì sợi Thanh Dương\’, nguyên do là vì Triệu Thanh công tử cực thích ăn mì sợi, tuy hiện tại thân ở vị trí cao nhưng vẫn không quên cuộc sống bần cùng năm đó.
Những điều trên, đều trích từ tập sách tuyên truyền cho thẻ khách quý của Phụng Ca đài__ [Phụng Ca thám u].
Mà quyển sách cao quý dùng bạch kim bao bọc này lúc này đang ở trong tay Lãnh Tịnh. Mà hắn thì ngồi trong gian khách quý của Phụng Ca đài. Nói thật, Lãnh Tịnh là lén chuồn vào, hắn còn mặc bạch bào đơn giản, tiến vào bao gian không người, cầm quyển sách trên bàn lên đọc lướt.
\”Khách nhân, ngài là Việt Thiên công tử của gian chữ thiên số chín sao?\” Một hạ nhân mặc đồ tinh tế bưng trà vào, khách khí dò hỏi. Vì Lãnh Tịnh ăn mặc thật sự quá mộc mạc, một chút cũng không giống kiếm thuật cao nhân Việt Thiên công tử xuất thân quý tộc.
\”Ta là tùy tùng của Việt Thiên công tử, tới xem xét trước.\” Lãnh Tịnh cầm trà, một câu đáp trả.
\”Thì ra là thế.\” Hạ nhân không hoài nghi gì, vì đại môn của Phụng Ca đài canh phòng chặt chẽ, có vô số võ lâm cao thủ ám tàng, phòng ngừa mãng phu xông vào, vì thế hắn một chút cũng không hoài nghi lời Lãnh Tịnh, ngay cả đệ nhất cao thủ đương thế cũng không cách nào xông vào, càng không cần nói tới một đạo chích ăn chực uống chực.