[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 7

 

   “Bỏ đi. Ta lười đấu với ngươi.” Lãnh Tịnh kéo y co chân chạy.

“Nhi tử ngươi không giúp sơn chủ sao?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

“Một con tiểu thằn lằn như ta có thể giúp cái gì? Mau chạy đi!” Lãnh Tịnh vừa chạy vừa nói.

Lãnh Thanh Thanh bị Lãnh Tịnh cưỡng ép chạy khỏi ôn tuyền, nhưng vẫn nhịn không được quay lại nhìn. Lúc này thanh giao đã có xu hướng yếu thế, chỉ thấy sau một trận sóng lớn ngập trời, long và giao đều hóa thành nhân hình.

Sơn chủ bị một nam tử thanh y uy nghiêm dẫm dưới chân, nam tử cười lạnh: “Thanh Viêm, ngươi vẫn không biết tự lượng sức như trước! Lần này ta sẽ không bỏ qua cho ngươi nữa, ngươi cứ đợi vào tù uyên của thủy tộc đi!”

Sơn chủ che ngực đang chảy máu, nghiến răng nói: “Không ngờ ta tu luyện lâu như thế, vẫn không phải là đối thủ của ngươi! Thành vương bại khấu, ta quyết sẽ không trở về nơi chịu khổ tối tăm không thấy mặt trời đó!”

Nói xong, đột nhiên giơ tay đánh tới thiên linh cái của mình, thế là một tiếng nổ ầm vang, lập tức mười dặm xung quanh đều bị chấn động.

Thì ra thanh giao tính tình cương liệt, quyết chọn phương pháp tự bạo để kết thúc sinh mạng của mình!

Lực xung kích cực lớn khiến cảnh trí xung quanh bị hủy diệt. Lãnh Tịnh nhanh tay, đã kéo Lãnh Thanh Thanh xuống dưới thân mình bảo hộ trước một bước, vì thế mới không khiến y bị dính phải.

Nhưng sau khi vụ nổ kết thúc, Lãnh Thanh Thanh ngẩng đầu lên, mới phát hiện Lãnh Tịnh toàn thân tro bụi.

“Tiểu Tịnh, ngươi không bị thương chứ?” Lãnh Thanh Thanh quan tâm hỏi.

“Không có.” Lãnh Tịnh vỗ vỗ bụi trên người, quay đầu nhìn, thấy thanh giao đã hóa ra nguyên hình, nằm chết trong ôn tuyền.

“Sơn chủ…” Lãnh Thanh Thanh nước mắt ào ào nhìn di thể của sơn chủ, kéo tay áo Lãnh Tịnh nói: “Sơn chủ dù sao cũng từng phát bổng lộc cho chúng ta, chúng ta an táng cho hắn đi.”

“Được.” Lãnh Tịnh nói.

Lúc này, thanh y nam tử đó đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, che ngực, dùng kiếm chống đất, nhưng lảo đảo vài cái, cuối cùng cũng ngã xuống.

“Tiểu Tịnh, chúng ta cũng an táng cho người đó đi…” Lãnh Thanh Thanh thiện tâm đại phát.

“Đừng ngốc nữa, người đó còn chưa chết.” Lãnh Tịnh nói xong, tay phất lên, trì thủy của ôn tuyền liền dựng lên rồi tách ra, di thể của thanh giao chậm rãi chìm vào đáy trì, cuối cùng chìm trong đáy nước, không thấy bóng dáng nữa.

“Còn cần một bia mộ nữa. Để sau này chúng ta tiện cúng bái.” Lãnh Thanh Thanh nói.

Lãnh Tịnh không kiên nhẫn nhìn y một cái, lại dùng pháp thuật di chuyển một mỏm đá to gần đó cho cắm vào nước, lộ ra phân nửa, rồi dùng kiếm gãy mà hai người sử dụng vừa rồi khắc lên bốn chữ “Thanh Viêm chi mộ”. Lãnh Thanh Thanh coi như thỏa mãn, đứng bên trì khấn vái rất lâu mới chịu đi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.