[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 11🍊 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 11🍊

Hương Khuê Nguyên là một nơi tiên linh ở xa phía Tây Nam, thuyết nói rất lâu về trước, nơi này sơn trạch ưu mỹ, dựng dục địa linh chi khí, là lạc thổ tươi đẹp giao nhau giữa linh giới và nhân giới. Xà thần nhất tộc là một nhánh của linh thú, an cư tại mảnh lạc thổ này sinh sôi nảy nở, trải qua cuộc sống anh tường hài hòa.

Nhưng một trận tai ương mấy trăm năm trước đã khiến Hương Khuê Nguyên trở thành một di chỉ hoang tàn, xà thần tộc bị diệt tuyệt một cách thần bí, rồi không còn ai dám đi tới chỗ xui rủi nghe nói đã bị nguyền rủa này.

Vậy thì, Hương Khuê Nguyên cách long cung rốt cuộc xa bao nhiêu đây?

Nghe nói sau khi xà thần nhất tộc diệt tuyệt, Hương Khuê Nguyên bị oán niệm của xà thần bao vây, trở thành kết giới khó thể vượt qua. Mà bản thân Hương Khuê Nguyên đã có danh xưng là ‘mảnh đất ngoài trời’, vì thế cũng coi như là một nơi hẻo lánh xa vợi mà thần tiên cũng khó tới.

Đã từng có đám long trẻ tuổi bướng bỉnh muốn tới Hương Khuê Nguyên mạo hiểm lang bạt, đi tìm bí bảo của xà vương, kết quả bay được nửa đường đã mệt tới đứt hơi. Mà long hoàng Thương Liệt đã từng đi tới Hương Khuê Nguyên một chuyến, cũng cần mất cả ba tháng trời, hơn nữa còn phải cưỡi Tích Thủy Thú nghe nói là có tốc độ nhanh nhất thiên hạ.

Nhưng mà, đối với Tiểu Tịnh Ferrari hình rồng (đương nhiên đây là xưng hô lén lút của tác giả mèo) mà nói, thời gian để vượt qua khoảng cách này là bao nhiêu đây?

Có lẽ Lãnh Thanh Thanh nắm chặt sừng của Lãnh Tịnh, ngồi trên lưng bạch long là có xúc cảm này nhất.

Y vừa xuống đất đã bắt đầu ói mửa. Gần như muốn ói hết phế phổi của mình ra, nửa ngày cũng không đứng lên nổi, cuối cùng vẫn là miễn cưỡng dựa vào một thân cây mới không ngã xuống.

“Thế nào?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Nhi tử ngoan, cha không sao.” Lãnh Thanh Thanh miễn cưỡng mỉm cười.

“Ta là hỏi tốc độ thế nào?” Lãnh Tịnh rõ ràng mê đắm tốc độ của mình, lấy vuốt vuốt râu, “Vốn còn có thể nhanh hơn một chút, hôm nay hơi chậm rồi.”

“Không chậm đâu…” Lãnh Thanh Thanh sắc mặt tái trắng, thấy mặt trời còn chưa xuống núi, tính ra rời khỏi long cung mới hai canh giờ mà thôi.

Hiện tại, bọn họ đã tới lùm cây ngoài rìa Hương Khuê Nguyên.

Nhưng Lãnh Thanh Thanh không vội đi vào, mà để Lãnh Tịnh nghỉ ngơi trước. Lãnh Tịnh đã tiêu phí rất nhiều linh lực tại Long Đình, mấy ngày gần đây đều không cách nào hóa về nhân hình, Lãnh Thanh Thanh tìm một chỗ đất trống cho hắn nằm xuống, sau khi trời tối thì nhóm lửa, ngồi bên cạnh bạch long.

Trên lưng bạch long có bờm tuyết trắng, khi sờ cảm thấy rất mềm mại thoải mái, Lãnh Thanh Thanh co mình trong vòng cuộn của thân bạch long, dần chìm vào trong mộng. Nơi này là cố hương của y, ám triều trong lòng y từ khi bước chân tới đây cũng chưa từng bình ổn.

Khi Lãnh Tịnh mở mắt ra lần nữa, Lãnh Thanh Thanh đã đặt mì trước mặt y.

“Nhi tử, ta đút ngươi ăn nha.” Lãnh Thanh Thanh cười híp mắt.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.