Vệ Tiểu Nghiễn vì sợ nhiệm vụ lần này xảy ra tình huống bất ngờ nên cũng xin đi theo, lúc này thấy lão đại hung hăng như vậy, trong lòng nổi lên dự cảm không tốt, \”Lão Đại, làm sao vậy?\”
Tống Phong thấy người nọ nửa ngày không nói ra được nguyên do liền tùy tiện vứt hắn xuống, lắc lắc cái vòng cổ, \”Em xem.\”
Vệ Tiểu Nghiễn nhìn biểu tượng đầu lâu quen thuộc, thần sắc khẽ biến, \”Có thể là trùng hợp thôi không?\”
\”Sẽ không\”, Tống Phong chắc chắn đáp, tiếp tục leo lên xe việt dã, chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ. Vệ Tiểu Nghiễn vội vàng đuổi theo, âm thầm quan sát, phát hiện lão Đại nhà mình mặt lạnh tanh không biểu cảm, ánh mắt chỉ hơi trầm xuống, tạm thời không có dấu hiệu gì là sắp nổi điên nhưng cũng không dám cam đoan liệu rằng hắn có thể hay không sẽ một mình đi đối đầu với tổ chức kia.
Mọi người lại xuất phát, hướng về phía biên cảnh Myanmar, đi vào vùng rừng rậm, ẩn núp, thẳng đến khuya mới tìm được thế lực chủ lực của tổ chức, lập tức tiêu diệt. Mùi khói súng và máu tươi hòa quyện cùng với nhau như cô đặc không gian, thật lâu không thể tiêu tan.
Tống Phong đứng ở trong doanh trại được dựng tạm thời, nhìn mấy người đang bị chĩa súng vào đầu, bước qua vết máu loang lổ, chậm rì rì đến. Thành viên đội 1 không hiểu hắn đang làm gì, \”Làm gì vậy?\”
\”Tìm người hỏi một vài thứ\”, Tống Phong thản nhiên đáp, đi vào giữa vòng vậy, tóm lấy một người có vẻ như là thủ lĩnh của đám người ở đây, lấy ra vòng cổ, \”Nghe nói thứ này mỗi người đều có, là lấy được chỗ nào? Vừa rồi người kia chỉ nói là do cấp trên phát, những thứ khác một mực không biết. Anh thì sao? Biết được bao nhiêu? Anh nên thành thật khai áo thì đoạn đường tiếp theo coi như thoải mái, nếu không thì….\”
Người nọ gật đầu, âm thanh yếu ớt nhưng lập tức nói, \”Tôi nói, thời điểm hắn cho chúng ta thứ này đều phân phó nếu có người hỏi về biểu tượng này thì phải nói thật.\”
Tống Phong thản nhiên a một tiếng, không nghe ra có cảm xúc gì cả.
Đội 1 và bộ đội biên phòng đứng một bên, kinh ngạc nhìn, có người muốn tiến lên nhưng đã bị Vệ Tiểu Nghiễn giữ lại, khẽ lắc đầu, \”Anh cứ để lão Đại hỏi đi, nếu anh ấy không hỏi được ra điều mà anh ấy muốn, tôi cũng không biết anh ấy sẽ làm ra chuyện gì đâu.\”
Mọi người lại thêm kỳ quái, yên lặng nhìn.
Người nọ hơi thở hổn hển, chậm rãi nói, \”Hắn cùng lão đại chúng ta là bằng hữu, ở đây mỗi lần chúng ta hành động, hắn đều ra tay tương trợ. Khi lão đại đến hoạt động cùng Trung Á, hắn lấy vòng cổ đến đưa chúng ta. Ngoại trừ chúng ta hắn còn làm như vậy với một vài thế lực khác, muốn chúng ta báo với một người, nói cho người đó rằng, tổ chức đã trở lại…Ô…\”
Lời nói còn chưa dứt, lập tức bị một bàn tay nắm lấy yết hầu. Người ở trước mắt biểu tình mơ hồ không rõ nhưng chỉ có tròng mắt sâu thăm thẳm không thấy đáy khiến người ta không rét mà run.
Tống Phong khống chế tâm tình, hơi thả lỏng tay, \”Người nọ tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Diện mạo thế nào?\”
Người kia nuốt nước miếng, \”Hắn là người Thái Lan, bộ dáng nhã nhặn, không đến ba mươi tuổi, tôi không rõ ràng tên của hắn nhưng bình thường lão Đại gọi hắn là Điện.\”