CHƯƠNG 9
Arian đông cứng người lại, hơi thở mỏng manh khẽ run trong lồng ngực. Hơi lạnh chết chóc lại lần nữa lướt qua vành tai, như một nụ hôn ghê rợn áp lên làn da ẩm ướt.
Những đôi tay đen kịt âm thầm bò lên, siết chặt lấy cổ tay, mắt cá chân và thắt lưng chàng. Chúng lạnh lẽo, ghê tởm, nhưng không để lại chút đau đớn.
Giống như kẻ chạm vào chàng không muốn làm đau, mà chỉ muốn giam cầm.
Một bàn tay bất ngờ vươn lên, ngón tay cái thô ráp lướt qua khóe môi. Hơi lạnh ngấm vào da, để lại vệt tê buốt mỏng manh như nụ hôn của bóng tối, dịu dàng nhưng lại khiến người ta rùng mình hơn bất cứ cơn đau nào.
Arian mở to mắt, ký ức lướt qua như một mảnh gương vỡ.
Giấc mơ.
Cảnh tượng này…
Chàng đã thấy nó trong giấc mơ.
Đôi con ngươi bạc từ ngỡ ngàng chuyển thành lạnh băng. Cảm xúc hoảng loạn trong chớp mắt đã tan biến, để lại sự điềm tĩnh sắc như lưỡi dao, ẩn sâu nơi đáy mắt.
Những ngón tay siết chặt thành nắm đấm. Arian vung mạnh, dứt khoát thoát khỏi vòng tay đang níu giữ.
Làn nước tung bọt trắng xóa, phản chiếu ánh nhìn băng giá như kim loại rút trần khỏi vỏ.
Những bàn tay vẫn bám riết, như những xúc tu âm u trườn tới từ không gian đen tối, kiên nhẫn, ám muội, giam cầm từng hơi thở cuối cùng. Chúng bám lấy cơ thể chàng, lôi kéo chàng chìm xuống.
Arian quờ quạng trong mù mịt, ngón tay vô tình cào mạnh lên bức tường cạnh bồn tắm. Một tiếng rít chói tai vang lên, nhưng không có ai đáp lại.
Những bàn tay cứ ghì chặt, kéo chàng xuống. Nước lạnh ngắt tràn vào mũi, vào miệng. Hơi thở của chàng tắc nghẹn, cảm giác nghẹt thở lan khắp, như một sợi xích lạnh giá đang quấn quanh cổ.
Không thể la hét.
Không thể chống cự.
Chỉ có sự tĩnh lặng của bóng tối… và những bàn tay không thuộc về sự sống, kiên nhẫn ghim chặt chàng xuống đáy nước.
Arian nhắm tịt mắt khi nhận ra bản thân sắp bị nhấn chìm trong làn nước, từng bọt khí cuối cùng trào ra từ đôi môi mấp máy, sinh mệnh chực chờ rời đi.
Nhưng đúng khoảnh khắc hơi thở sắp cạn, một đôi tay từ khoảng không vô định bất chợt vươn ra, kéo chàng lên khỏi mặt nước.
Không khí đột ngột tràn vào lồng ngực, Arian ho sặc sụa, từng ngụm từng ngụm hớp lấy hơi thở sống sót trong cơn hoảng loạn. Nhưng ngay khi vừa được cứu thoát khỏi cơn ngộp thở, chàng phát hiện bản thân không thể cử động.
Những đôi tay vẫn còn ở đó, vững vàng giữ lấy chàng, vừa giúp đỡ, lại vừa vây hãm.
Từng bàn tay nhẹ nhàng di chuyển khắp thân thể, nâng niu chàng như một báu vật hiếm có, nhưng tuyệt nhiên không buông lơi dù Arian khẽ cựa mình. Hơi thở lạnh tanh phả vào da thịt trần trụi, theo sau là những nụ hôn ám muội rải khắp cơ thể.