Con Mắt Bạc Trong Hộp Đen – CHƯƠNG 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Con Mắt Bạc Trong Hộp Đen - CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 1

Cơn gió rét buốt tràn về, cuốn theo những bông tuyết lặng lẽ rơi. Dấu chân trần in trên nền tuyết, làn da bị lạnh cắt qua ửng đỏ, tựa bông hồng vùi lấp dưới băng giá. Hàng mi dày phủ sương tuyết, khẽ run theo từng cơn gió.

Người ấy đẹp đến mức khiến người ta mê muội, nhưng gương mặt lại vô cảm, như một bức tượng không có linh hồn. Đôi mắt màu bạc thẫn thờ nhìn về phía xa xăm, nơi vách đá dựng đứng, bên dưới là vực sâu thăm thẳm. Bầu trời xám xịt, gió cuốn mái tóc vàng kim tung bay.

Người nọ tiến đến mép đá. Một cơn gió lạnh buốt cứa qua da thịt, nhưng chàng không hề rùng mình.

Những ký ức mơ hồ chớp tắt, như những mảnh gương vỡ vụn trong tăm tối. Không có ký ức, không có cảm xúc, chỉ có một khoảng không mênh mông nuốt chửng lấy chàng, như một vực sâu trong tâm trí.

Không một chút do dự, chàng nhắm mắt, để mặc cơ thể rơi vào bóng tối vô tận.

Phải chăng đây là giải thoát? Hay chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng khác?

Gió rít bên tai, thân thể tựa như chiếc lá mỏng manh giữa cơn bão. Tuyết phủ trắng xóa mọi thứ, nuốt trọn hình bóng chàng vào hư vô.

Bỗng chốc, cảm giác rơi tự do tan biến. Một cơn gió ấm áp thoảng qua, cuốn theo những cánh hoa hồng lả tả.

Giữa đại sảnh vắng lặng, một mỹ nhân đang múa, từng động tác mềm mại tựa những cánh hoa xoay tròn dưới ánh đèn lung linh. Người ấy nhắm mắt, đắm chìm trong điệu nhảy của chính mình, một vũ khúc lạ lùng, mê hoặc, như lời mời gọi không thể kháng cự.

Bước chân lướt nhẹ như gió, từng chuyển động tựa cơn mê huyễn hoặc, quyến rũ lòng người. Đôi chân mảnh mai lướt trên nền gạch lạnh, phản chiếu ánh đèn rực rỡ. Giữa không gian huyễn hoặc, tiếng nhạc dìu dặt vang lên, như một thanh âm ám ảnh, mời gọi những linh hồn lạc lối.

Xung quanh, bóng tối trườn đến, hàng chục con mắt dõi theo, như loài dã thú trước con mồi hấp dẫn nhất.

Mỹ nhân xoay tròn giữa ánh đèn lấp lánh, mỗi bước chân như một câu thần chú, kéo người ta vào cơn đê mê không lối thoát.

Khi khúc nhạc hạ màn, vị mỹ nhân đó cúi chào, kết thúc điệu nhảy mê hoặc lòng người, như một lời tạm biệt đầy quyến rũ. Ánh đèn trần dần tắt lịm, chỉ còn lại ánh sáng lung linh bao quanh người nọ, tôn lên vẻ đẹp lộng lẫy. Ở trong màn đêm u huyền, những làn hơi nóng vô hình vươn tới, lẩn quất quanh thân thể mềm mại, tựa những sợi tơ vô hình dệt thành một chiếc lưới cám dỗ. Khơi dậy những cảm xúc chiếm đoạt, ham muốn và khao khát cháy bỏng.

Từ bóng tối sâu thẳm, một bàn tay vươn tới, chạm nhẹ vào gò má ửng hồng, tựa như đang khám phá một báu vật hiếm có. Hơi thở vô hình vấn vít quanh người đẹp, dịu dàng thì thầm những lời nguyện cầu cấm kỵ.

Đôi mắt bạc khép hờ, lấp lánh dưới ánh đèn. Hàng mi cong run rẩy, như đóa hoa mong manh đợi chờ ánh nắng đầu tiên. Vẻ đẹp khuất phục của mỹ nhân khiến người ta khao khát chiếm đoạt và ám ảnh không nguôi, tất cả đều sẵn sàng dâng tặng những vật phẩm quý giá nhất – châu báu, đá quý, vàng bạc, như một sự tôn thờ dành cho vẻ đẹp tuyệt trần ấy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.