Cô Chủ Và Chó Cái – Chương 4(Sói Giả Cừu) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cô Chủ Và Chó Cái - Chương 4(Sói Giả Cừu)

“Tỉnh dậy rồi à?” 
Giọng Hàn Hàn vang lên lạnh băng, kèm theo một nụ cười thỏa mãn. Nguyệt Anh mở mắt trong trạng thái **toàn thân trần truồng, cổ bị xích da lạnh ngắt, hai tay hai chân đều bị trói chặt ra sau lưng**. Cô cố giãy nhưng chỉ càng làm những sợi dây siết sâu hơn vào da thịt trắng ngần.

Hàn Hàn đứng trên bậc cầu thang, một tay ghì chặt dây xích, tay kia nắm lấy tóc Nguyệt Anh, kéo ngược đầu cô lên. 
“Mày tỉnh rồi thì bò đi, con đĩ. Đêm nay, tao sẽ cho mày biết cảm giác bị chủ mới làm nhục là như thế nào.”

Nguyệt Anh nghiến răng, ánh mắt vừa giận vừa nhục: 
“Khốn nạn… Đm… Mày thả tao ra! Tao là chủ mày, mày dám làm thế này với tao à?” 
Nhưng Hàn Hàn chẳng buồn đáp, kéo mạnh dây xích, bắt cô chủ cũ phải **bò lê trên sàn đá lạnh**, hai tay chân bị trói khiến mỗi bước di chuyển càng khó khăn, thân thể cọ sát vào từng bậc cầu thang đau rát.

“Ahhh… Đau… Mẹ nó, nhẹ tay thôi! Mày muốn gì ở tao?” 
Tiếng rên của Nguyệt Anh vang lên lẫn trong tiếng chuông cổ leng keng, nước mắt và nước dãi dính đầy mặt, cô vừa bò vừa cố ngẩng đầu lên nhưng chỉ nhận được cú giật tóc mạnh hơn từ Hàn Hàn.

“Chủ gì mà bị trói, bị lột sạch đồ, bị kéo như chó thế này? Nhìn mày xem, vừa bò vừa rên như con đĩ mà còn dám chửi thề hả?” 
Hàn Hàn cúi xuống sát tai Nguyệt Anh, nhấn mạnh từng lời nhục mạ: 
“Cứ gào đi, càng rên càng làm tao hứng. Mày là của tao đêm nay, là nô lệ bị trói tay chân, bị lôi xuống tầng hầm để phục vụ như đồ chơi. Hỏi tại sao à? Vì tao muốn, và vì mày đáng bị như thế này!”

Nguyệt Anh quằn quại, mỗi lần bị kéo xích cô đều chửi thề, nhưng tiếng rên **“Ahhh… Đm… Uhhh… Buông ra… Đồ chó cái…”** vẫn bật ra không kiểm soát nổi, thân thể vừa đau vừa bị khoái cảm nhục nhã xâm chiếm.

Từng bậc cầu thang là từng vết xước, từng lần bị kéo giật là từng tiếng rên bật ra, ánh mắt Nguyệt Anh vẫn lộ rõ sự bất khuất, vừa hỏi, vừa gầm gừ: 
“Mày muốn làm nhục tao đến mức nào nữa? Đừng tưởng tao sẽ khuất phục, nghe chưa!”

Hàn Hàn chỉ cười nhạo, kéo lê Nguyệt Anh xuống thẳng tầng hầm, nơi mọi ánh sáng danh dự đều bị dập tắt, chỉ còn lại tiếng xích, tiếng rên đau đớn và nhục nhã, và thân thể cô chủ quyền quý giờ bị trói chặt, kéo lê như đúng một nô lệ dâm loạn chỉ biết phục tùng.

Tiếng xích kéo lê trên sàn đá lạnh. Nguyệt Anh bị Hàn Hàn lôi xềnh xệch xuống tầng hầm, thân thể trần truồng, trên da còn hằn lên những vết roi đỏ rực, rớm máu ở khóe đùi và lưng. Bị trói chặt tay chân, cổ siết dây xích, cô chỉ còn biết chống cự yếu ớt trong tuyệt vọng.

Khi đến giá chữ X, Hàn Hàn không nói một lời, quăng mạnh Nguyệt Anh lên đó, tháo dây trói cũ rồi khóa chặt cả bốn chi vào bốn đầu giá, dang rộng, phơi bày toàn bộ cơ thể đỏ ửng, run lên vì đau đớn.

“Mày nhìn lại mình đi, thiên kim tiểu thư giờ chỉ là con đĩ bị trói dang ra, trên người toàn dấu roi. Còn định làm chủ không?” 
Hàn Hàn liếm nhẹ lên vết roi trên ngực Nguyệt Anh, ánh mắt lạnh lùng khinh miệt. 
Nguyệt Anh nghiến răng, rên rỉ, nhưng ánh mắt vẫn gồng lên bất khuất: 
“Đm… Buông ra! Mày mà dám làm gì tao, tao sẽ…”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.