Cô Chủ Và Chó Cái – Chương 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cô Chủ Và Chó Cái - Chương 3

Sau một thời gian ngủ thiếp đi vì mệt Hàn Hàn tỉnh dậy vào lúc gần trưa cô
Được vệ sĩ nhà cô đưa đến trường  học danh giá-Nơi Mà cha cô là chủ tịch,đến nơi cô liền đến căn biệt thự riêng của cô-nơi dành cho học sinh có gia thế và giàu có.Ở đó cô liền lột hết quần áo trên người rồi quỳ người xuống như chó cái chờ đợi cô chủ trước cửa làm theo như nhiệm vụ mà Nguyệt Anh giao cho cô:

\”Chiều nay lên trường .Mày Phai Đeo phích cắm vào lỗ đít,đeo thêm kẹp ti,nhét thêm 4 trứng rung vào lồn chó của mày và thêm nữa đây cũng là lần đầu mày gặp tao với thân phận là con đĩ không phải tiểu thư nhà giàu nên mày phải lo mà làm hài lòng t đi\”

Nguyệt Anh bước vào căn biệt thự khi trời sắp tối, ánh mắt lạnh lùng nhưng có chút hài lòng khi thấy Hàn Hàn đã lột sạch đồ và cuối rạp người thể hiện sự phục tùng.

Cô Chủ Và Chó Cái - Chương 3









Nguyệt Anh đứng phía sau, ánh mắt cô trầm lặng, dõi theo dáng hình mềm yếu ấy. Cô nhìn thấy sự yếu đuối về thể chất,mà cũng là sự tùng của con đĩ này.Hàn Hàn không bị ép buộc quỳ nhưng cô nghĩ đây là sự cần thiết khi ra mắt cô chủ.

Hàn Hàn không nói gì. Cô vẫn cúi đầu, im lặng, thở nhẹ, chờ đợi mệnh lệnh đầu tiên. Mọi hành động của cô lúc này không còn mang danh nghĩa tiểu thư, mà là một con chó cái,một con đĩ nô lệ

\”Vẫn nhớ vai trò của mình chứ?\” – cô hỏi nhẹ, giọng không cao, không gắt, nhưng đủ để khiến mọi con chó cái khác cảm thấy như có dây xích lại

\”Vâng, thưa cô chủ,\” Hàn Hàn đáp, giọng nhỏ nhưng pha chút run rẩy.

\”Hãy nói ra sự dâm lồn của mày đi khi  mày là con chó của tao\”rồi Nguyệt Anh nhẹ nhàng bật máy ghi âm trong phòng lên

\”Hôm nay, con đĩ Hàn Hàn – một con đĩ hạ tiện, ướt át và rên rỉ vì thèm được làm đồ chơi cho Cô Chủ Nguyệt Anh – xin được quỳ xuống, tru tréo, van xin để được thuộc về Cô mãi mãi. Từ giờ phút này, con không còn là người, không còn tên, chỉ còn là “con đĩ của Nguyệt Anh”, là “đĩ chó hư hỏng biết rên khi bị đụ, biết liếm khi được sai, biết ngoan khi bị trừng phạt”. Lồn con thuộc về Cô, mông con thuộc về Cô, miệng con chỉ để bú Cô hoặc để cầu xin được dùng. Con xin dâng cả bản thân đầy dơ bẩn này cho Cô – để bị trói, bị nhồi, bị chửi, bị giẫm đạp và bị làm nhục, như một con chó cái đáng khinh và đáng dùng. Hàn Hàn biết mình chỉ là một con chó cái dâm loạn – sống để được Cô dùng, rên để Cô thích, và ướt đẫm mỗi lần nghe giọng Người. Dù là bị tát, bị dẫm mặt, bị lôi xềnh xệch bằng dây cổ, hay bị đút đầy mọi lỗ, Hàn Hàn vẫn sẽ ngoan, sẽ thèm, sẽ rên, vì đó là ân huệ thiêng liêng từ Cô Chủ Nguyệt Anh. Con đĩ này không mong gì hơn ngoài việc bị đóng dấu, bị dắt đi, bị gắn vòng cổ, bị gắn tag tên: \”ĐĨ CỦA NGUYỆT ANH – CHỈ ĐƯỢC DÙNG KHI CÔ MUỐN\”. Con tuyên thệ bằng nước lồn của mình, bằng đầu lưỡi liếm sàn, bằng tiếng rên mỗi lần bị vả mặt: rằng con sẽ là bitch của Cô, đĩ riêng của Cô, món đồ biết phục tùng, biết rên, và không bao giờ dám rời xa.\”

Ánh đèn vàng nhạt rọi xuống sàn gỗ óng ánh – nơi từng bước chân của con gái Chủ tịch trường đều phải sạch bóng, nơi máy quay giám sát từng cử động để bảo đảm “hình ảnh danh giá” cho dòng họ quyền quý. Nhưng tối nay…

Tách.
Chiếc vòng cổ da đen đã khóa quanh cổ Hàn Hàn. Gương mặt cô đỏ bừng, mái tóc rối loạn, nhưng ánh mắt long lanh như đang cầu xin thêm.

Nguyệt Anh nắm lấy dây xích, kéo nhẹ.
“Mày có biết không, con chó nhỏ…” – giọng cô đều đều, nhưng đủ lạnh để khiến Hàn Hàn co rúm lại.
“Bọn giáo viên cúi đầu trước mày không phải vì mày giỏi, mà vì cha mày là kẻ đủ quyền khiến cả hệ thống run rẩy.”

Cô cúi xuống, liếm dọc vành tai Hàn Hàn.
“Nhưng trong phòng này… tao mới là kẻ khiến mày rên như con đĩ bị bỏ đói.”

Hàn Hàn không dám thở mạnh. Hai tay đã bị trói ra sau lưng, thân thể trần truồng quỳ giữa sàn. Giữa hai đùi, thứ chất lỏng đáng xấu hổ đã bắt đầu nhỏ xuống thảm nhung.

“Bò.” – Nguyệt Anh ra lệnh, mắt liếc xuống như nhìn một con vật.
“Dùng đầu gối. Không được ngẩng mặt. Tao muốn nghe chuông trên cổ mày reo từng tiếng như tiếng gọi động của một con chó cái thèm chủ.”

Tiếng chuông rung khe khẽ. Tiếng đầu gối lướt trên sàn. Tiếng thở gấp rút.

Nguyệt Anh ngồi xuống chiếc ghế lót nhung, dạng chân. Cô kéo váy lên.
“Mày biết vị trí của mày là đâu rồi chứ?”
“Lồn Cô Chủ… đầu chúi xuống, miệng há ra… và liếm cho đến khi nước dâm của tao làm ngập mõm con đĩ cái được nuôi bằng tiền của cả đất nước.”

Hàn Hàn rên một tiếng, rồi tự động bò đến. Miệng cô chạm vào nơi ẩm ướt ấy… và bắt đầu liếm như thể đó là duy nhất thứ cô được phép nếm cả đời.

“Tốt… giỏi lắm, đồ dâm đãng.” – Nguyệt Anh rên khẽ. Tay cô nắm lấy tóc Hàn Hàn, ghì đầu xuống sâu hơn.
“Cắm đầu xuống, không được ngẩng mặt khi tao chưa cho phép, con đĩ.” Nguyệt Anh gằn giọng, bàn tay mạnh bạo ấn đầu chó cái vào lồn của mình, không chút nhân nhượng.

Tiếng chuông cổ rung loạn, hòa cùng tiếng thở hổn hển, tiếng liếm mút ướt át vang vọng khắp phòng. Từng nhịp chuyển động của lưỡi, từng tiếng rên rỉ nức nở, chỉ khiến Nguyệt Anh càng thêm tàn nhẫn.

“Đúng rồi… Đã là chó cái dâm loạn của tao thì phải biết phục vụ chủ cho ra hồn. Mày chỉ đáng để hít lấy hơi thở nhục dục của chủ, chỉ đáng bị kéo lê dưới chân, bị dùng như một món đồ chơi bẩn thỉu mỗi khi tao muốn trút giận.”

Hàn Hàn không còn gì ngoài phục tùng – mọi danh dự, tự trọng đều bị nghiền nát dưới gót giày của chủ nhân. Cô rên rỉ, nước mắt lẫn nước dãi hòa lẫn, tràn xuống cằm, ướt đẫm cả sàn nhà.

Nguyệt Anh ghì chặt hơn, tiếng rên của cô trộn lẫn với nhục mạ: 
“Cứ thế đi, con đĩ nhỏ… Để tao xem mày có thể phục vụ chủ đến mức nào, có thể hạ mình đến đâu chỉ để được nghe một lời khen – hay một cái tát – từ tao?”

Không khí trong phòng chỉ còn lại sự dâm đãng, nhục nhã và quyền lực tuyệt đối. Hàn Hàn biết, từ khoảnh khắc này, cô chỉ là chó cái phát tình dưới chân cô chủ – và cô khao khát được như thế, khao khát bị sử dụng, bị trừng phạt, bị nghiền nát bởi chính người đang nắm giữ dây xích của đời mình.
Nguyệt Anh ghì chặt đầu Hàn Hàn sâu hơn vào giữa hai đùi mình, bàn tay siết lấy tóc không cho cô có đường lui. Tiếng chuông cổ vang lên loạn xạ mỗi khi Hàn Hàn cố gắng liếm, rên rỉ ngập trong mùi dâm lồn nồng nặc.

Hơi thở của Nguyệt Anh ngày một dồn dập, tiếng rên **“Ahhh~… Uhhh~…”** bật ra không kiểm soát. Đôi mắt cô ánh lên sự khát khao đầy quyền lực, giọng nói khàn đi vì hưng phấn: 
“Tao sắp ra rồi… Liếm mạnh lên, con đĩ… Đúng rồi, liếm sâu vào, đừng dừng lại… Ahhh… Ahhh~…”

Hàn Hàn nghe lệnh, càng dâm đãng, càng phục tùng, lưỡi chuyển động điên cuồng, nước dãi hòa cùng nước mắt vấy bẩn cằm và sàn nhà. 
Nguyệt Anh siết chặt hai bắp đùi, toàn thân run lên, hơi thở đứt quãng: 
“Ahhh… Mạnh lên nữa… Đừng dừng lại… Ahhh—t… tao… tao ra rồi!”

Tiếng rên **“Ahhhhhh~!”** của cô chủ vang vọng khắp phòng, thân thể co giật dữ dội trong khoái cảm tột cùng. Hàn Hàn vẫn giữ nguyên tư thế, không dám ngẩng đầu, nước mắt lẫn nước dãi hòa trộn, chờ đợi chủ nhân ra lệnh tiếp.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.