Cô Chủ Và Chó Cái – C6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cô Chủ Và Chó Cái - C6

Không khí tầng hầm đặc quánh mùi da, mùi sáp và mùi nhục nhã còn vương trên sàn. Nguyệt Anh bị kéo lê ra khỏi lồng chó, thân thể trần truồng, vết roi hằn đỏ trên ngực, mông, đùi, dấu răng và vết cắn vẫn còn in trên nhũ hoa. Cổ cô vẫn siết xích, hai tay bị trói sau lưng, không còn chút sức phản kháng nào ngoài tiếng thở hổn hển, ánh mắt lạc thần.

Hàn Hàn lôi mạnh dây xích, bắt Nguyệt Anh quỳ sát nền đá lạnh, mông vểnh lên, mặt gần như áp xuống đất, tư thế không thể nhục nhã hơn. 
“Ngẩng mặt lên, chó cái. Đêm nay, mày sẽ biết thân phận thật sự của mình.”

Không cho đối phương kịp phản ứng, Hàn Hàn dùng roi quất thẳng lên mông, lên đùi, lên lưng trần của Nguyệt Anh, từng vết đỏ hằn sâu, tiếng roi vun vút vang vọng giữa tiếng rên đau và nước mắt: 
“Ahhh… Đm… Đau… Đừng mà…!”

“Mày còn nghĩ mình là chủ sao? Chủ gì mà bị kéo lê như chó, bị trói, bị quất, bị bắt liếm sàn như con đĩ rẻ tiền?” 
Hàn Hàn nhấn đầu Nguyệt Anh sát xuống, bắt cô phải liếm từng vết bẩn trên sàn, từng khe đá lạnh, ép cô nhận lấy vị trí thấp hèn nhất, không còn chút tự tôn nào.

Nguyệt Anh vừa khóc vừa rên, nước mắt nước dãi hòa lẫn, thân thể run rẩy vì đau và nhục. Nhưng Hàn Hàn vẫn chưa dừng lại. Cô lôi Nguyệt Anh về giữa phòng, ép phải dang chân, rồi lấy dildo lạnh ngắt nhấn sâu vào **lồn** bị roi quất sưng đỏ. 
Nguyệt Anh giật mạnh, tiếng rên bật ra không kềm chế: 
“Ahhh… Đm… Đau quá…!”

Chưa dừng lại, Hàn Hàn lấy plug kim loại, không thương xót, từ từ nhấn sâu vào **hậu môn** Nguyệt Anh, cảm giác lạnh ngắt, nặng nề khiến toàn thân cô run bắn lên, nước mắt trào ra vì đau rát và tủi nhục. 
“Đừng… Đừng mà… Tao… Tao chịu rồi… Đm…”

Hàn Hàn bóp mạnh hai bầu **ngực**, vặn đầu nhũ hoa đến đỏ sưng, rồi siết lấy cằm ép miệng Nguyệt Anh há lớn, nhấn sâu một miếng ngậm để cô không thể nói thành lời, chỉ còn tiếng rên nghẹn và nước dãi chảy dài. 
“Mày chỉ là con đĩ bị nhét kín từng lỗ: lồn, đít, miệng, ngực thì chỉ để tao bóp, cắn, đánh dấu. Còn muốn làm chủ nữa không?”

Dưới ánh đèn vàng nhạt, thân thể Nguyệt Anh lấm lem, vết roi, dấu cắn, hai lỗ nhạy cảm đều bị lấp đầy, miệng cũng không còn tự do. Mỗi lần Hàn Hàn giật xích, cắn vặn nhũ hoa, hay nhấn sâu thêm đồ chơi, tiếng rên của Nguyệt Anh chỉ còn là những âm thanh run rẩy, tuyệt vọng:

“Uhhh… Ahhh… Hức… Đau… Đm… Xin… Đừng nữa…”

Hàn Hàn ngồi xuống trước mặt cô, túm tóc, ép Nguyệt Anh ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mình: 
“Nhớ lấy cảm giác này, con đĩ. Đêm nay, tao sẽ bẻ gãy hết kiêu hãnh của mày. Từ giờ, mày chỉ là chó cái, chỉ biết rên rỉ, chỉ được phép quỳ dưới chân tao và phục tùng như súc vật.”

Đến lúc này, toàn thân Nguyệt Anh chỉ còn biết run lên, nước mắt nước dãi hòa với chút khoái cảm bẩn thỉu, mọi phản kháng dường như đã mờ nhòe trong nhục nhã và bản năng phục tùng.

Thời gian như đông cứng lại dưới ánh đèn vàng nhạt của tầng hầm. Mỗi lần Hàn Hàn bóp chặt ngực hay giật mạnh sợi xích, thân thể Nguyệt Anh lại co giật trong cơn đau rát, nhục nhã và bất lực. 
**Lồn và hậu môn** của cô bị nhét đầy bởi hai món đồ chơi lạnh ngắt, cảm giác đau buốt và nhục nhã dâng lên từng đợt, khiến Nguyệt Anh chỉ còn biết rên rỉ, nước mắt nước dãi hòa lẫn trên mặt.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.