[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 7

Thứ sáu tan học, Trịnh Chí Huấn đang thu dọn sách vở thì Lý Minh Hưởng từ cửa sau đi vào, tựa vào bàn anh hỏi: \”Buổi tối ăn cơm xong tôi đưa cậu về hả?\”

\”Hôm nay lại an phận thế.\” Trịnh Chí Huấn ngẩng đầu nhìn hắn. Trong khoảng thời gian này Lý Minh Hưởng chưa bao giờ dừng lại, không có chuyện ăn xong đã về nhà.

\”Cũng không phải, tôi muốn đi phía Tây thành phố.\” Lý Minh Hưởng nói, \”Tôi cảm thấy cậu có vẻ không thích nơi đó.\”

\”Tôi không nói là không thích.\” Trịnh Chí Huấn đẩy ghế vào sát bàn.

\”Cậu thích hả? Thích hả?\” Nhìn thấy Trịnh Chí Huấn đi ra ngoài, Lý Minh Hưởng tiến lên khoác vai anh, cười ha ha: \”Không phải là tôi sợ quý công tử đây không thích nơi như thế sao, hơn nữa từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy cậu thích cái gì, tôi thật sự không nắm được cậu.\”

\”Vậy thì đừng có nắm.\” Trịnh Chí Huấn nói, \”Nếu không thích thì đã không đi cùng cậu rồi.\”

Lý Minh Hưởng vui vẻ huýt sáo: \”Được, tôi sẽ gọi người thêm một chỗ ngồi.\”

Ra khỏi lớp học, đi qua cầu, nhiều học sinh học thể dục trở về lớp lần lượt đi tới từ phía đối diện, trong tay cầm vợt hoặc dây nhảy. Trịnh Chí Huấn và Lý Minh Hưởng đi xuyên qua đám đông, nhìn thấy Thôi Huyền Tuấn đang đi phía sau cùng.

Cậu vẫn một mình, trông như không thuộc tốp lớp nào, thậm chí còn không thuộc trường dự bị, tóm lại là cảm giác tách biệt rất nghiêm trọng, im lặng, yên tĩnh, lúc đi trên đường mắt hơi cụp xuống, không nhìn sang chỗ khác, trông vừa giống như đang suy nghĩ gì đó vừa giống như đang thất thần.

Một omega từ phía sau chạy tới, do dự một lát rồi giơ tay lên vỗ vai Thôi Huyền Tuấn và bắt chuyện với cậu.

Thôi Huyền Tuấn dừng bước rồi quay sang nhìn người đó, dường như nghe không hiểu đối phương nói gì, sau đó cậu hơi cúi người, việc này khiến cho omega cảm thấy xấu hổ, nhét vào trong tay cậu một chai nước rồi xoay người chạy đi. Thôi Huyền Tuấn bị bỏ lại đứng ngay tại chỗ, nhìn nước uống trong tay, hai giây sau mới chậm rãi phản ứng lại, quay đầu nhìn về phía omega đã chạy mất hút không dấu vết.

Lúc cậu quay đầu lại để lộ ra miếng dán ức chế màu trắng sau gáy.

\”Cậu cảm thấy cậu ấy đần độn hay là trì trệ?\” Lý Minh Hưởng cười hỏi Trịnh Chí Huấn rồi nói tiếp: \”Tính cách kiểu này khá hiếm thấy ở trường dự bị đấy.\”

Tính tò mò thái quá của người này lại bắt đầu gây chuyện, Trịnh Chí Huấn lựa chọn im lặng không nói để không khơi dậy ham muốn bàn luận của Lý Minh Hưởng.

Thôi Huyền Tuấn cầm nước uống đứng đó thêm một lúc mới nhìn lên lại, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Trịnh Chí Huấn và Lý Minh Hưởng cách đó hai mét, khuôn mặt cậu thoáng hiện lên vẻ sửng sốt, cơ thể cứng đờ thấy rõ, Lý Minh Hưởng có thể nhìn thấy rõ ràng.

\”Là thật đó.\” Lý Minh Hưởng nhỏ giọng nói: \”Cậu ấy có vẻ rất sợ cậu.\”

\”Tại sao không thể là sợ cậu?\” Trịnh Chí Huấn cuối cùng cũng hỏi hắn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.