Buổi chiều thứ ba, Lưu Mẫn Tích trở lại lớp sau buổi học thí nghiệm. Lúc lên đến tầng hai, vừa ngẩng đầu lên đã thấy bóng lưng của Thôi Huyền Tuấn, cậu sững người một lúc, chạy hai bước để đuổi kịp rồi túm lấy Thôi Huyền Tuấn.
\”Không phải cậu xin nghỉ học rồi hả?\”
Thôi Huyền Tuấn quay đầu lại, đôi môi tái nhợt, sắc mặt đỏ bừng không bình thường. Lông mi cậu rủ xuống không có tinh thần nhưng đồng tử vẫn sáng ngời, vừa nhìn đã biết là bị sốt.
\”Tôi xin nghỉ buổi sáng.\” Thôi Huyền Tuấn mở miệng, giọng nói của cậu hơi khàn, \”Bây giờ là buổi chiều rồi.\”
Người não ngắn cũng biết bây giờ là buổi chiều, Lưu Mẫn Tích nhắm mắt lại cạn lời: \”Kỳ mẫn cảm mà chỉ xin nửa ngày thôi à?\”
\”Sắp thi giữa kỳ rồi.\” Đầu óc Thôi Huyền Tuấn dường như hơi chậm chạp, cậu dừng lại một lát rồi nói tiếp: \”Hôm nay tiết bơi lội có kiểm tra giữa kỳ.\”
\”Có thể xin thi bù sau mà, cũng không phải môn khác, không phải lo đề thi bị lộ, hơn nữa kỳ mẫn cảm của cậu tới rồi, giáo viên nhất định sẽ đồng ý thôi.\”
Logic của Lưu Mẫn Tích rất chặt chẽ, hoàn toàn không thể tìm ra kẽ hở nào, Thôi Huyền Tuấn im lặng một lúc rồi trả lời: \”Tôi muốn kiểm tra trong hôm nay.\”
\”Tại sao nhất định phải là hôm nay? Hôm nay trong lớp học bơi có người cậu thích à? Xem như là có đi, cậu muốn mang theo mặt mũi bầm dập, đầu óc sưng phù, hoa mắt chóng mặt đi gặp người ta à? Lỡ như phát huy thất thường rồi kiểm tra tệ thì được không bù nổi mất đâu.\”
Đây chỉ là một vài giả thiết rất vô lý mà thôi, Lưu Mẫn Tích biết rõ sẽ không bao giờ có khả năng như vậy ở Thôi Huyền Tuấn. Thôi Huyền Tuấn sẽ luôn kiên Lưu đến mức cố chấp không nói lời nào với một vài chuyện, Lưu Mẫn Tích chỉ hy vọng cậu sẽ coi trọng cơ thể của mình hơn, mặc dù khả năng này vô cùng mong manh.
Nói xong, Lưu Mẫn Tích thấy lông mi Thôi Huyền Tuấn cử động, sau đó Thôi Huyền Tuấn nhìn đi chỗ khác, một lúc sau mới nói: \”Sẽ không phát huy thất thường đâu.\”
\”…\”
Lưu Mẫn Tích phát hiện ra rằng khi nói chuyện với Thôi Huyền Tuấn, hai bên luôn khó thống nhất được trọng điểm, cậu không biết đây có phải là một kiểu lỗ hổng tư duy giữa alpha và omega hay không nữa.
\”Bây giờ cậu không cảm thấy khó chịu sao?\”
\”Vẫn ổn.\” Thôi Huyền Tuấn nói.
\”Đã tiêm bao nhiêu mũi thuốc ức chế rồi?\”
\”Không nhiều lắm.\” Thôi Huyền Tuấn lại nhìn đi chỗ khác, cậu không giỏi nói dối lắm, cũng biết nói dối Lưu Mẫn Tích là vô nghĩa, vì vậy cậu thành thật nói, \”Ba mũi.\”
\”…Cậu không phải alpha.\” Lưu Mẫn Tích nhìn cậu không tin nổi, \”Cậu hoàn toàn là AI.\”
\”Ba mũi thuốc ức chế, cậu không sợ rối loạn pheromone, sốt cao rồi lên cơn sốc sao?\”
Vừa dứt lời thì chuông vào học đã vang lên, Thôi Huyền Tuấn phớt lờ câu hỏi của Lưu Mẫn Tích mà chỉ vỗ cánh tay cậu hơi gượng gạo, xem như đây là một cách an ủi không cất thành tiếng. Thôi Huyền Tuấn nói: \”Về lớp đi.\”