[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 3

Nội dung buổi họp đầu tiên rất đơn giản, cô giáo giải thích sơ qua một số sắp xếp cho nửa học kỳ sau, về việc tập huấn ngoài trời, nghe toạ đàm, tham gia các hoạt động và thi đấu.

Thôi Huyền Tuấn ngồi ở hàng giữa nhìn vào màn hình lớn nhưng trong quá trình này vẫn luôn vô thức cụp mắt xuống, thất thần nhìn chằm chằm vào ghế trước nhưng mỗi lần cậu chỉ thẫn thờ trong một hai giây đã tập trung lại tinh thần rất nhanh, sau đó lại nhìn về phía bục giảng.

Trước khi kết thúc cô giáo đã phát lịch trình xuống, hầu hết các hoạt động đều do nhà trường tài trợ và tổ chức, phần còn lại phải tự chi trả.

Nhìn dọc xuống những dòng ghi ngày tháng, lúc nhìn thấy dòng chi phí theo sau những hoạt động tự túc, ánh mắt của Thôi Huyền Tuấn dừng lại, sau đó cậu gấp tờ đơn lại làm đôi bỏ vào túi đồng phục học sinh. Những người khác lần lượt rời khỏi phòng họp trong khi cô giáo đang thu dọn đồ đạc, Thôi Huyền Tuấn đứng dậy bước xuống bậc thang rồi đi lên bục giảng.

\”Có vấn đề gì sao?\” Cô giáo hỏi.

\”Thưa cô, hoạt động nào cũng bắt buộc tham gia ạ?\”

\”Không có yêu cầu bắt buộc nhưng khuyến khích tham gia tất cả, sẽ giúp ích cho việc định hướng tuyển sinh và lựa chọn chuyên ngành trong tương lai.\”

Cùng lúc đó, Trịnh Chí Huấn và Lý Minh Hưởng đang đi về phía cửa thì nghe thấy cô giáo hỏi: \”Có gì bất tiện sao?\”

Alpha đứng trước bục giảng với tư thế rất thẳng, dừng lại một giây, cậu nói: \”Em muốn xin phép không tham gia ạ.\”

Trịnh Chí Huấn ngước mắt lên thì vừa vặn nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt của Thôi Huyền Tuấn, một lúc sau, anh đi ngang qua phía sau lưng cậu. Lý Minh Hưởng khoác tay lên vai Trịnh Chí Huấn, khó có thể nói rốt cuộc là cậu chủ Hạ không biết gì về những khó khăn của cuộc đời hay là đang cảm thán, tóm lại là hắn cúi đầu cười, tự hỏi tự trả lời: \”Có bất tiện gì sao? Có chứ ~ tiền bạc rất bất tiện.\”

Tiết học cuối cùng của buổi chiều là tiết học bơi, Thôi Huyền Tuấn từ phòng thay đồ đi ra, Lưu Mẫn Tích đang đứng bên bể bơi khởi động, cậu học lớp 9, lớp 9 và lớp 11 đã học cùng một tiết học bơi kể từ khi năm 11 bắt đầu.

\”Có xuống nước được không?\” Lưu Mẫn Tích nhìn vết thương trên xương sườn của Thôi Huyền Tuấn, ít nhiều cũng có chút lo lắng.

\”Không sao.\”

\”Có sao thì cậu cũng có bao giờ nói đâu.\” Lưu Mẫn Tích giơ cao hai tay, tùy ý nói: \”Vừa rồi tôi nghe giáo viên thể dục nói tiết học bơi của lớp cậu từ tuần sau sẽ chuyển sang thứ ba.\”

Thôi Huyền Tuấn không quan tâm lắm nhưng cậu vẫn hỏi: \”Tại sao?\”

\”Chỉ điều chỉnh lớp thôi, sau này cậu sẽ học chung với lớp 1… còn có vài lớp nữa mà tôi quên mất rồi, học cùng nhau đấy.\”

Thôi Huyền Tuấn sửng sốt, sau đó chậm rãi di chuyển ánh mắt từ bể bơi xanh thẳm đến khuôn mặt của Lưu Mẫn Tích: \”Lớp 1?\”

\”Ừm, chắc là vậy đấy.\” Cảm giác được sự chú ý của Thôi Huyền Tuấn đột nhiên có sự tập trung rõ ràng, Lưu Mẫn Tích quay đầu lại hỏi: \”Sao vậy?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.