Sáng sớm thứ hai, lúc Trịnh Chí Huấn bước vào cổng trường thì Hạ Uý từ bãi đậu xe bên cạnh đi đến, hắn đi sau anh nửa bước với vẻ mặt u ám, chưa bước được bao nhiêu bước đã bị chặn lại.
\”Xin hãy đeo vòng tay!\” Tiếng nhắc nhở máy móc vang lên, thanh chắn cổng bị kẹt lại, Lý Minh Hưởng và các học sinh phía sau đều bị chặn cứng.
Có lẽ tối hôm trước cậu chủ Hạ vừa bị xử lý bằng gia pháp, đến mức sắc mặt tối sầm lại nhưng vẫn không nói lời nào lấy vòng tay ra đeo vào. Sau khi được cho qua, hắn đi vài bước đến bên cạnh Trịnh Chí Huấn, cau mày nói: \”Tôi nói này, mặt cậu trông giống như đang xem kịch thế.\”
\”Tuyệt đối không phải.\” Trịnh Chí Huấn trả lời.
Lý Minh Hưởng rõ ràng là không tin, \”hứ\” một tiếng rồi hỏi: \”Ngài chủ tịch vẫn còn ở nhà à?\”
\”Mới đi sáng nay.\”
\”Có phải lại trải qua cuối tuần bức bối nữa đúng không?\” Lý Minh Hưởng hạ giọng, \”Ba tôi biết chú Trịnh về nên bảo tôi đến nhà cậu chơi, tôi hỏi ông ấy có phải là muốn tôi chết hay gì.\”
Trịnh Chí Huấn cười nói: \”Đáng sợ đến vậy à.\”
\”Đến vậy đấy.\” Lý Minh Hưởng nói, \”Từ nhỏ tôi đã sợ ba cậu rồi, không phải là cậu rõ nhất à.\”
Im lặng hai giây, hắn lại lên tiếng: \”Mấy năm nay tôi vẫn chưa quay lại, cũng không biết… chú Lâm có khoẻ không?\”
\”Vẫn ổn.\” Trịnh Chí Huấn nhìn đồng hồ đeo tay, \”Đến giờ học rồi.\”
Hai người lên lầu, Lý Minh Hưởng được xếp vào lớp số 2 bên cạnh lớp của Trịnh Chí Huấn, hắn vỗ vai Trịnh Chí Huấn rồi uể oải bước vào lớp từ cửa sau.
\”Xin hãy chờ một chút.\”
Trịnh Chí Huấn đang chuẩn bị đi vào lớp thì đột nhiên nghe thấy phía sau có người gọi, âm thanh không tính là quá lớn, thậm chí còn rất nhỏ nhưng trong hành lang yên tĩnh không có người nên cũng có thể nghe được rõ ràng.
Anh xoay người lại, còn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai thì người đó đã đi tới trước mặt, cúi đầu lấy một xấp giấy từ trong tay ra rồi đưa sang: \”Là tài liệu về việc xếp lớp.\”
Trịnh Chí Huấn không nói gì mà chỉ đưa tay ra nhận lấy, chiều cao của hai người chênh lệch không nhiều lắm, alpha cũng không ngẩng đầu lên nên Trịnh Chí Huấn chỉ có thể nhìn thấy hàng mi rủ xuống của cậu, sống mũi rất cao và đôi môi có màu rất nhạt, xương lông mày và khóe miệng có vết bầm tím mờ và toàn bộ má phải sưng tấy.
Như cảm nhận được ánh mắt của anh, alpha khẽ quay đầu sang hướng khác, chỉ là một động tác rất nhỏ.
\”Cảm ơn.\” Trịnh Chí Huấn nói.
Đối phương hình như cũng chỉ đợi một đáp án như vậy, cậu vội vàng gật đầu: \”Không có gì.\” Âm cuối có hơi khàn, cậu nói xong thì xoay người rời đi, gõ cửa lớp bên cạnh và tiếp tục đưa tài liệu.
Trịnh Chí Huấn mang tài liệu vào lớp rồi lần lượt phát cho từng người. Lúc anh quay trở lại chỗ ngồi, bạn cùng bàn đang ôm đầu cố gắng chợp mắt, trên khuỷu tay có một vết vảy máu, nghe nói là vừa mới tập trượt ván bị ngã. Trịnh Chí Huấn nghĩ đến alpha vừa đưa tài liệu, trên cánh tay lộ ra bên ngoài ống tay áo ngắn có một vài vết bầm tím, chiếc vòng trên cổ tay cũng là loại rẻ nhất, chất lượng thấp và cũ, cũng không thể điều chỉnh thông số.