[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 18

Chiều thứ hai sau tiết học bơi, Lý Minh Hưởng đến gặp Trịnh Chí Huấn ở cổng trường, hắn vừa đi qua cổng lối đi thì sau lưng vang lên một giọng nói khẩn thiết: \”Xin nhường đường một lát!\”

Lý Minh Hưởng còn chưa kịp quay đầu đã cảm thấy có người đụng vào eo mình, hắn có dáng người cao lớn, đụng một cái không đau không ngứa, thế nhưng đối phương lại lảo đảo về phía trước, trông như sắp ngã xuống đất.

\”Cẩn thận.\” Lý Minh Hưởng vội vàng vươn tay, nắm lấy cổ áo sau lưng của omega, giữ cho người nọ đứng vững lại.

Omega quay đầu lại, vội vàng nói câu \”Xin lỗi\”, sau đó xoay người chạy về phía trước, thẳng đến bên kia đường.

Lý Minh Hưởng đứng tại chỗ sửng sốt mất một lúc, Trịnh Chí Huấn đang đứng ở nơi chỉ cách hắn hai ba mét, đang nhìn đường. Hạ Uý đi tới bên cạnh anh nói: \”Cậu thấy không? Omega vừa rồi đụng phải tôi ấy.\”

\”Trông cũng được phết, sao mà trước đây không để ý đến nhỉ.\” Trên mặt Lý Minh Hưởng viết đầy mấy chữ \”thấy đẹp nổi ý\”, \”Về nhà tra xem con nhà ai.\”

Điều cấm kỵ nhất ở trường dự bị, ngoại trừ không cẩn thận làm mích lòng con nhà đối thủ thì chính là không cẩn thận yêu phải con nhà đối thủ.

Trịnh Chí Huấn không nói gì, Lý Minh Hưởng thấy kỳ lạ nên nhìn theo ánh mắt của anh, lúc này mới nhận ra bên đường còn có Thôi Huyền Tuấn đang đứng, cậu mở cửa xe taxi cho omega rồi cùng nhau lên xe.

\”Là sao đây, bị Thôi Huyền Tuấn hớt tay trên rồi à?\” Lý Minh Hưởng hỏi Trịnh Chí Huấn, \”Cậu có biết chuyện này không?\”

Trịnh Chí Huấn liếc hắn một cái: \”Biết cái gì?\”

\”Tuần trước đi nghe toạ đàm, không phải cả đêm cậu ngủ với cậu ấy sao?\” Lý Minh Hưởng nói, \”Cậu ấy không gọi điện cho người yêu hay gì à?\”

Không có gọi điện cho người yêu, nhưng có đội mưa suốt buổi tối đem về một túi đồ ăn.

\”Không rõ.\” Trịnh Chí Huấn nhìn giờ trên vòng tay, \”Đi thôi.\”

\”Y tá trưởng đã băng bó rồi, vết thương không nghiêm trọng lắm đâu, cậu đừng lo lắng quá.\” Lưu Mẫn Tích thở hổn hển.

Tay Thôi Huyền Tuấn còn đặt trên nắm cửa, dường như quên đặt xuống, cậu gật đầu.

Chiếc taxi dừng lại ở lối vào của một viện điều dưỡng tư nhân, Lưu Mẫn Tích hạ cửa sổ xuống, vẫy tay với bảo vệ. Rất nhanh sau đó, cánh cổng tự động mở sang hai bên, xe tiếp tục chạy cho đến trước cổng khu điều trị nội trú.

Sau khi xuống xe vào bước vào sảnh lớn, bác sĩ đã chờ sẵn ở bàn tư vấn, biểu cảm có hơi nghiêm túc. Hai người chạy đến trước mặt ông, Lưu Mẫn Tích hỏi: \”Bác sĩ Châu, sao rồi ạ?\”

\”Đã tiêm một mũi an thần rồi.\” Châu Trinh thở dài, \”Lên lầu nhìn chút đi.\”

\”Con đi gặp y tá trưởng trước.\” Thôi Huyền Tuấn trầm giọng nói.

Thang máy dừng ở tầng 3, trong phòng y tá, trên cổ tay trái của y tá trưởng có dán một miếng gạc mới tinh.

\”Thôi Huyền Tuấn đến rồi à.\” Y tá trưởng mỉm cười.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.