Lúc Trịnh Chí Huấn đi đến lối vào của sàn đấu, cậu em bán vé đang nói chuyện phiếm với ai đó. Nhìn thấy Trịnh Chí Huấn đi tới, cậu ta sửng sốt, nhổ hạt dưa trong miệng ra rồi thận trọng hỏi: \”Có… có chuyện gì sao?\”
Cậu ta có hơi sợ Trịnh Chí Huấn và Cố Quân Trì, bởi vì hai người họ không phải lúc nào cũng tươi cười như Lý Minh Hưởng, trông có cảm giác áp bức và không dễ bắt chuyện.
Đặc biệt là bây giờ, vẻ mặt Trịnh Chí Huấn dường như còn lạnh hơn so với hai lần trước.
\”Hậu trường ở đâu?\” Trịnh Chí Huấn hỏi cậu ta.
Cậu em bán vé ngượng ngùng nói: \”Hậu trường ấy hả, cái này có thể không tiện cho người ngoài…\”
Trịnh Chí Huấn không nói gì mà chỉ nhét một cuộn tiền giấy vào trong túi áo cậu ta.
\”Mọi người tới đây chơi đều là bạn bè cả, làm gì có chuyện người ngoài với cả không người ngoài, bây giờ em dẫn anh đi!\” Hai mắt cậu ta sáng lên, lập tức duỗi tay dẫn Trịnh Chí Huấn đi vào lối đi bên cạnh, vừa tha thiết tự giới thiệu, \”Cứ gọi em là Tiểu Phong, sau này có việc thì gọi một tiếng là được. Đúng rồi, anh vào hậu trường tìm ai?\”
\”Số 17.\” Trịnh Chí Huấn đáp.
Tiểu Phong bị doạ đến mức hạt dưa trong tay cũng run lên: \”Tìm anh ấy hả? Bây giờ?\”
\”Không được sao?\” Trịnh Chí Huấn bình tĩnh hỏi.
\”Nhưng bây giờ chắc là sếp lớn… cũng đang ở hậu trường.\” Tiểu Phong do dự nói: \”Hay là chúng ta đợi chút rồi hẵng qua, đợi bọn họ xong đã.\”
Trịnh Chí Huấn nhìn về phía trước, giơ tay nắm lấy bả vai cậu ta, một lúc lâu sau mới hỏi: \”Xong cái gì?\”
\”Ai biết được chứ, có thể là tán gẫu, cũng có thể là… việc gì đó khác.\” Giọng điệu của Tiểu Phong đầy trêu chọc, \”Anh cũng thấy rồi, mấy thứ hôm nay Số 17 mặc, có biết bao nhiêu ấy ấy chứ.\”
Trịnh Chí Huấn chỉ nói: \”Cậu đưa tôi đến đó, phần còn lại tôi tự xem mà xử lý.\”
\”Không không không, em nhất định sẽ giúp anh gặp anh ấy!\” Cuộn tiền giấy dày cộm vẫn còn nhét trong túi áo trước ngực, Tiểu Phong biết khách hàng là thượng đế, dịch vụ chất lượng mới có thể giữ chân khách hàng nên lập tức bày tỏ thái độ.
\”Làm phiền cậu rồi.\” Trịnh Chí Huấn nói.
\”Em làm việc ấy mà, anh cứ yên tâm!\”
Cậu ta dẫn Trịnh Chí Huấn vào hậu trường, hai bên hành lang dài có rất nhiều phòng, vệ sĩ của Đường Phi Dịch không canh giữ hành lang. Sau khi đi được hơn chục bước, Tiểu Phong nói một câu \”Mạo phạm rồi\”, sau đó khoác vai Trịnh Chí Huấn, vừa đúng lúc đi ngang qua một căn phòng, cậu ta vẫy tay với các vệ sĩ bên trong rồi nói: \”Hi, tôi dẫn anh trai mới này tới phục vụ đồ uống.\”
Dáng người của Trịnh Chí Huấn bị Tiểu Phong che khuất nhìn không rõ, đám vệ sĩ cũng không thèm để ý mà chỉ gật đầu.
\”Số 17 ở phòng trong cùng đấy.\” Tiểu Phong buông tay ra, tiếp tục đi trước dẫn đường, \”Anh có chắc bây giờ muốn qua đó không, lỡ như nghe được cái gì không nên nghe…\”