Nhà ma, một danh từ vô cùng thú vị. Ít nhất thì đối với một dân chơi dễ chết như Hyukkyu thì nó vô cùng thú vị. Sau cùng thì cuộc đời anh này là một chuỗi những tháng ngày an toàn và tẻ nhạt mà.
Thế nên, không bỏ lỡ bất cứ cơ hội để bay nhảy nào! Kim Hyukkyu cho rằng mình sẽ ngó qua hết mọi ngóc ngách ở đây trước khi ra về.
Nhất định! Nhất định!!!
\”Để tránh trường hợp chúng ta lạc nhau trong này\” chẳng biết Jeong Jihoon lấy đâu ra tự tin là mình có thể dẫn đường được, đưa tay ra nhìn về phía hôn phu nhà mình, nói với giọng điệu vô cùng dòng rạc \”nắm lấy tay em.\”
Nhìn vào ánh mắt của tổng tài, về cơ bản là không có ai có thể từ chối được ánh mắt rực cháy ánh vàng này, phần trăm ai đó đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn kia là 89%, 11% còn lại là đéo nhìn vào mắt tổng tài nên không biết ổng có đưa tay ra với mình.
11% còn lại ở đây, chỉ anh tiến sĩ ngành overlingting học, Kim Hyukkyu.
\”Anh muốn đi cùng Wooje!\”
\”Con cũng muốn đi cùng với thầy!\”
Thầy trò trộm vía hợp tính hợp nết, chẳng mấy mà lao vào nhau như những người bạn già lâu ngày không gặp. Jeong Jihoon mặc dù có cố gắng níu kéo ánh nhìn nhưng không có tác dụng đáng kể, chỉ vài phút tung tăng, hai thầy trò đã mất dạng sau ngã rẽ của mê cung này.
Nhà ma này xây theo cấu trúc mê cung, với chủ đề là cổ tích Grimm với mỗi tuần là một câu chuyện khác nhau, trùng hợp là tuần này đi bọn họ gặp đúng chủ đề nàng tiên cá thế nên không khí trong căn nhà ma này rất ẩm ướt, lại còn có chút u tối không thực.
Nhìn một vòng xung quanh.
Ánh đèn xanh lam chẳng đủ nhìn rõ các đường chỉ tay, tiếng ai rên khóc vang vọng trong không gian chật hẹp, dưới chân ươn ướt, chẳng rõ là nước hay thứ gì, mọi thứ tạo nên khung cảnh rùng rợn khó tả.
[Ngày xửa ngày xưa…]
Đột nhiên, tiếng ai rên khóc bỗng im bặt, thay thế vào đó là giọng kể ma mị, chậm rãi phát ra từ chiếc loa rè rè, là tiếng của người dẫn chuyện. Loa chĩa lên trên mái vòm, vọng vang ở trên không trung giống như vang vọng khắp chốn.
[Rè… rè…]
Da đầu Jihoon tê dại, thầm cảm thán giọng đọc của ai mà nghe đáng sợ thế, mắt thấy khói bắt đầu được thả ra vây kín những lối đi tiếp theo của hai người, tổng tài chẳng còn nghĩ ngợi được điều gì nữa, ngoại trừ việc phải mau chóng tóm lấy cái vị ham chơi kia về.
[Có một nàng tiên cá nhỏ sống trong một vương quốc dưới nước cùng với cha của nàng – vua biển cả vĩ đại, mẹ của nàng, bà nội nàng và năm người chị, mỗi người chỉ hơn kém nhau có một tuổi.]
Tiếng rè rè chậm rãi, kết hợp cùng tiếng sóng biển rì rào, tiếng sóng vỗ dồn dập như tiếng ai đánh vào mạn thuyền cũ kỹ, làm cho người nghe có cảm giác như đang ngồi trên một con thuyền hỏng, chỉ chịu được vài con sóng nữa là vỡ tan tành.
Lòng người nhanh chóng được ươm mầm những hạt giống sợ hãi, một thứ gì đó không thật, vừa hoảng lạn vừa cảm thấy thiếu an toàn.