\”Con nghĩ lại rồi, nếu là vì thầy Hyukkyu… Thì… Thì…\” em bé nắm chặt ống quần của mình, giống như thể không tình nhưng phải nguyện mà đưa ra quyết định \”thì con sẽ chịu đựng một chút vì thầy cũng được!\”
Cảm giác như chú lính nhỏ, chuẩn bị ra chiến trường, tuy sợ chết nhưng cũng vô cùng dũng cảm đối mặt với súng đạn để bảo vệ quê hương.
Thật ra, đấy là một câu chuyện khác dùng cho dễ liên tưởng thế thôi, chứ thật ra em bé Wooje đang phải hy sinh niềm vui của mình một chút để đi cùng với thầy Hyukkyu mà em vô cùng yêu quý đấy nhé!
\”Wooje không cần phải cố quá đâu mà…\”
Thầy Kim còn lạ gì cái tính của trò mình nữa?
Đứa trẻ nào mà anh từng dạy bảo, anh cũng đều hiểu tính nết của tụi nó hết. Trẻ con hay ở chỗ, chúng rất đơn thuần và dễ hiểu, chỉ cần làm quen một chút là có thể nhìn thấu tụi nhỏ ngay, đó chính là sự \”nhàn rỗi\” của cái nghề này.
Lũ trẻ, thường sẽ không tính toán, càng sẽ không giận dỗi lâu ngày, chúng phiền phức song cũng thật đơn giản.
\”Nếu như Wooje muốn, Wooje có thể đi chơi cùng với chú Jihoon, chọn những trò mà Wooje thích, không cần phải ở đây cũng với thầy đâu.\”
Nhân tiện đi gia tăng tình cảm cha con nữa chứ! Người nào đó lỳ lợm nghĩ.
\”Nhưng con muốn chơi cùng với thầy Hyukkyu cơ!\”
Ừ thì đúng là trẻ con rất đơn thuần, nhưng đôi khi chúng cũng thật ranh mãnh và khôn lỏi.
Song chúng cũng sẽ thật thà hơn so với người lớn nhiều, ít nhất thì chúng sẽ không lấy lý do đi chơi nhóm để tiếp cận duy nhất một người.
\”Con muốn chơi cùng với thầy Hyukkyu… Wooje sẽ không để thầy tới đây mà không chơi bất cứ trò nào được.\”
Choi Wooje còn bé, nhưng em hiểu những người bị tim bẩm sinh thiệt thòi tới nhường nào.
Wooje có một người bạn mà em vô cùng yêu quý. Seokhyeon chẳng bao giờ ra ngoài trời khi nắng lên cao, cũng sẽ không nghịch nước khi trời mưa tới, cậu ấy luôn đưa đôi mắt trong veo của mình nhìn về phía Wooje mỗi khi thấy em chạy nhong nhong bên ngoài.
Ước ao, mơ mộng và kiềm chế.
Em biết chứ, rằng Seokhyeonie cũng muốn được vui chơi như mình, bạn cũng muốn được tham gia những trò chơi của đám con trai, đu xà, lăn lộn và chạy nhảy thay vì ngồi chơi đồ hàng cùng với các bạn gái.
Không phải là chê bai những trò chơi nhẹ nhàng, nhưng Seokhyeon thích chạy hơn mà?
Bạn của vịt lớn là một chú vịt con thích chạy và cười rất tươi, cậu ấy cũng thích chơi đồ hàng với các bạn nữ, nhưng so ra thì vẫn thích nghịch ngợm giống như em hơn nhiều.
Đã không ít lần Wooje bắt gặp ánh mắt ước ao của Seokhyeon len lén nhìn mình, rồi vịt to lại lủi thủi quay lại ngồi trên ghế với bạn.
Đôi chân hai đứa đung đưa trên ghế đá, ngắm nhìn bầu trời ở thật xa.
Chán thật…