(Chodeft) Tin Tao, Kẹo Này Ngậm Lâu Mới Ngọt! – 18. Ba, bố, cha, dượng… – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Chodeft) Tin Tao, Kẹo Này Ngậm Lâu Mới Ngọt! - 18. Ba, bố, cha, dượng...

Jeong Jihoon là kiểu người không đòi hỏi gì quá lớn về chỗ ngủ của mình, bởi hắn rất bận rộn, thời gian về nhà riêng của hắn cũng chẳng có bao nhiêu huống hồ gì căn nhà chung này cùng với Kim Hyukkyu?

Còn Kim Hyukkyu thì khác, là một người sống khép kín và ít giao du với bên ngoài, anh này dành phần lớn thời gian ở nhà nhiều hơn hẳn. Đồ dùng mang đến cũng nhiều gấp đôi Jihoon, trong đó bao gồm mấy món quà nhỏ mà lũ trẻ tốt nghiệp lớp mầm trước đó tặng cho.

À, còn có cả quà mà tụi trẻ ở lớp hiện tại tặng cho nữa, chúng chiếm phần lớn túi đồ mà Hyukkyu mang theo cơ đấy.

\”Anh Hyukkyu được nhiều học sinh yêu quý quá ta? Nhiều quà quá trời.\”

\”Anh cũng bình thường thôi, mỗi năm lại có thêm một lớp học sinh mà.\” Hyukkyu cười hiền, khách sáo đáp lại vài lời với Park Jaehyuk, người vẫn đang giúp anh sắp xếp những bức vẽ lồng khung xinh xắn lên kệ tủ.

\”Nhìn xem lũ học sinh được yêu quý như thế nào này, nếu như hồi xưa tranh tao tặng cô giáo lớp mầm được đóng khung như thế này, tao nhất định sẽ vẽ tặng cho cô ấy một trăm bức!\”

Lee Minhyung hào hứng thưởng thức tác phẩm của những em học sinh, mầm non tương lai của đất nước. Để coi…

Nào là bức tranh vườn hoa với những bông hoa xấu ói, bức tranh con mèo bẹo hình bẹo dạng, chân dung thầy giáo em xấu ma chê quỷ hờn, ngôi nhà của em mà mắc gì vẽ thêm súng đại liên sáu nòng vậy?! Rồi cái mộ ở trong bức vẽ ngôi nhà của em có ý nghĩa gì đây? Nhà em ở nghĩa trang hả?!

\”Anh ơi…\”

Con gấu nào đó bị các nét vẽ \”ngây thơ\” và \”hồn nhiên\” của các em học sinh quật cho tơi bời, thay đổi tam quan, run run rẩy rẩy chỉ vào mấy bức tranh tà ma dị đạo mà nhìn về hướng Kim Hyukkyu, mếu máo.

\”Trẻ con có trí tưởng tượng phong phú mà, nghệ thuật thôi em, cứ xem như nghệ thuật thôi.\”

Đã quá quen với thái độ của những người vô tình thưởng thức phải gu thẩm mỹ trời cứu của những trò cưng, Hyukkyu cũng chỉ biết cười bất lực, cố gắng khống chế, lý giải và tẩy não người khác để cứu vớt sự hồn nhiên tinh nghịch của học sinh mình.

Thứ vốn đã bay sạch bách sau khi người ta nhìn thấy mấy món quà mà chúng tặng cho anh.

\”Minhyung à, đấy là cậu không biết đến mấy món đồ dị hợm khác thôi…\” Ryu Minseok đứng một bên hướng dẫn cho người yêu của mình đến kệ tủ để đồ gốm, nơi những tác phẩm tuyệt vời của đám học sinh anh trai nhà cậu trưng bày \”ví dụ như khẩu gatling vô cùng nghệ thuật được để ngay ngắn trên kệ tủ cao nhất đằng kia.\”

Hahaha. Không phải đồ mua bên ngoài đâu, là một thằng nhóc họ Kim tên Suhwan làm rồi tặng cho Kim Hyukkyu nhân ngày sinh nhật của thằng nhóc đó đó. Tỉ lệ 1:1, với độ trình xác không mấy sai lệch so với đồ thật.

Mấy cái này do một nghệ nhân làm ra cũng đủ để khiến cho người ta trầm trồ rồi, thế nhưng, vấn đề ở đây là, người làm ra tác phẩm này lại chỉ là một thằng nhóc năm tuổi.

Tin được không? Tin thế chóa nào được?!

\”Nhìn đẹp đúng không? Suhwan thật sự rất khéo tay trong mấy trò đồ thủ công mỹ nghệ này đấy nhé!\” thầy giáo Kim mù quáng khen ngợi học trò của mình, bất chấp việc vì lý do gì, một thằng nhóc năm tuổi lại hiểu rõ cấu trúc bên ngoài của một khẩu gatling như vậy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.