\”Ông vừa mới mua một căn nhà ở trung tâm thành phố cho hai đứa, từ bây giờ hãy dọn ra ở riêng với nhau đi.\”
\”?\”
Cháu nội yêu dấu trợn mắt nhìn ông nội mình, người giống y như mấy con npc chỉ xuất hiện để giao nhiệm vụ trong game rồi biến mất một cách vô trách nhiệm.
Ông nội Jeong là loại người như vậy, thích tự quyết và ép người khác làm theo ý mình mà chẳng thèm bận tâm xem người ta có thật sự cần điều đó hay không. Sự độc đoán của ông nhiều lần khiến cho Jihoon phẫn nộ, nhưng cuối cùng alpha trẻ tuổi hơn cũng chẳng thể làm được gì lão già khó ưa kia.
Suy cho cùng, trên phương diện pháp lý, đối phương vẫn là ông ruột của hắn.
\”Yên tâm là nhà cửa đầy đủ tiện nghi hết, là do ta đã chuẩn bị trước từ năm cháu 16 tuổi đấy.\”
À, đó là Jihoon vẫn còn đang học ở trường trung học phổ thông, hình như là cùng đợt Park Jaehyuk có mập mờ với một omega, sau đó bị người ta đá không thương tiếc nè. Jihoon nhớ nhất vụ đó bởi vì sau khi bị đá te tua, con chó golden đã rủ hắn đi làm một bữa nhậu ra trò, khóc lóc đủ kiểu còn ói hết lên người hắn.
Jeong Jihoon tuy hay quên nhưng được cái hắn thù dai, thế nên chuyện này vị tổng tài trẻ đặc biệt nhớ kỹ.
\”Ông đã tính bán cháu từ hồi đó rồi cơ à?\”
\”Cái loại mày hồi ấy cả ngày chỉ biết học, ông sợ mày hóa điên không lấy được vợ, nên mới lo trước cho mày thôi\” ông nội Jeong không chớp mắt mà nói dối, giống như thể đã quá quen với việc nói láo của mình \”tình cảm ông cháu ta bao năm qua, cháu trai yêu quý của ông còn không hiểu sao?\”
Thực tế, những ký ức về khoảng thời gian cấp ba của tổng tài Jeong rất mờ nhạt. Hắn không thật sự quá để ý đến việc tận hưởng thanh xuân ở trường, suốt những năm tháng ở trung học phổ thông, Jeong Jihoon đã bán toàn bộ tuổi trẻ của mình cho việc thừa kế, thế nên hắn chẳng nhớ được bao nhiêu điều khi bản thân còn là một cậu thanh niên.
Nếu mà Park Jaehyuk không chơi với hắn từ hồi ấy đến tận giờ, chắc cũng bị tổng tài Jeong quên xừ nó luôn.
Trước đây sẽ có một số bạn học cấp ba cũ tới tìm hắn để lân la làm quen, nói thật thì Jihoon chỉ gật gù giả vờ như nhớ người ta là ai thôi, chứ nói thẳng thì sợ mất lòng… Hắn thật sự! ÉO BIẾT THẰNG ĐẤY LÀ THẰNG NÀO!!!
Khủng hoảng trí nhớ như vậy là đủ rồi, giờ hay quay trở lại với tổng tài Jeong của chúng ta, cùng thầy giáo Kim tại ngôi nhà mới của hai người.
Jihoon là người đến địa điểm này trước, tất nhiên là cùng với những thằng bạn thân thân ai nấy lo của mình, hắn đi lại xung quanh trước khi đưa ra kết luận khách quan nhất của riêng mình, mặc kệ cho đám bạn kia chỉ chăm chăm mở cửa tủ lạnh nhét đồ ăn vào mồm như một lũ sắp chết đói.
Căn nhà thật sự rất đẹp với khuôn viên rộng lớn, có cả đài phun nước nhỏ và một vườn rau xinh, thứ mà Jihoon dám chắc chắn mình sẽ chẳng bao giờ đụng vào. Nói là căn nhà cũng không phải, thực tế phải gọi nó là một cái biệt thự thì đúng hơn, riêng việc nó tọa lạc tại trung tâm thành phố thôi cũng đã biết nó đắt đỏ thế nào, đằng này còn có riêng một mặt bằng đủ rộng để có một vườn rau cùng vườn cây cảnh xinh đẹp, sân vườn rộng rãi thoáng mát cùng sự cầu kỳ đến từng thiết kế nhỏ nhất.